Cảm nhận được ánh nhìn của các giống đực, giống cái ấy tỏ vẻ thẹn thùng, đặt tay lên viên tinh thạch trong suốt và tròn trịa.
Chẳng bao lâu, ba khối tinh thạch ánh sáng xoay chuyển, rồi lần lượt bắn ra tia sáng đủ màu.
“Giống cái Đóa Lệ, hệ trị liệu cấp ba, chỉ số thụ thai 8%.”
“Giống cái Hàn Thu, hệ thanh lọc cấp bốn, chỉ số thụ thai 10%.”
“Giống cái Nhược Nhược, hệ trị liệu cấp bốn, chỉ số thụ thai 15%, ba giống cái có thể đi mở sàn đấu.”
Công bố kết quả xong, khi nhìn đến Nhược Nhược, trên mặt đại tế ti còn lộ ra nụ cười hiếm thấy.
Kết quả vừa công bố, ánh mắt của các giống đực trẻ càng thêm nóng bỏng!
Một số giống đực phấn khích vì năng lực tinh thần cấp bốn hệ thanh lọc, điều đó có nghĩa họ không còn lo chuyện ăn uống!
Nhưng phần lớn ánh mắt đều đổ dồn về phía Nhược Nhược, nhìn thẳng không che giấu, hận không thể nhào tới.
Phải biết rằng mấy năm gần đây, chỉ số thụ thai trung bình của giống cái chỉ còn đáng thương có 10%, mà cô ấy lại vượt qua năm điểm, đã thuộc dạng sinh sản trung - thượng hạng.
Giống đực vốn có chấp niệm sâu nặng với con nhỏ, hơn nữa giống cái Nhược Nhược lại rất đáng yêu!
Bị ánh nhìn ngày càng nóng bỏng đó bao phủ, cả khuôn mặt Nhược Nhược đỏ bừng: “Cảm ơn ngài, đại tế ti.”
Nói xong liền vội vã bước đến sàn đấu.
“Tiếp theo, bộ lạc hồ thú – giống cái Bối Lâm…”
Cái tên nghe quen thế? Ôn Thư nhìn sang bên trái, hướng bộ lạc hồ thú.
Một giống cái thân hình cao ráo, làn da màu lúa mạch đứng dậy từ vòng tay bạn đời.
Cô ta đeo hoa tai lông vũ, mặc áo yếm và váy ngắn da thú đang thịnh hành, tóc trắng ngắn gọn gàng, mắt dài hơi xếch, toàn thân tỏa ra sức hấp dẫn đặc trưng của hồ ly.
Trong ánh nhìn chăm chú của đám đông, cô ta kiêu ngạo ngẩng cao cằm: “Chúc em may mắn nhé, Hi Nhã.”
Giống cái bàn bên khẽ phất tay, bụng cô ta đã nhô cao, là giống cái duy nhất trong buổi hôm nay đang mang thai.
Để che bụng, cô ta khoác một chiếc áo choàng da thú màu nâu, rồi liếc Ôn Thư bằng ánh nhìn đầy ẩn ý: “Tất nhiên rồi, giống cái bộ lạc hồ thú ai cũng sẽ gặp may thôi.”
Ôn Thư lập tức nhận ra hai người họ.
Cả bộ lạc hồ thú có mười bảy giống cái, chỉ có Bối Lâm và Hi Nhã dám chống lại nguyên chủ.
Hai cô ta là con của đại tế ti và vu y, ba người từng đấu đá từ nhỏ đến lớn, nhưng sau khi trưởng thành, Bối Lâm và Hi Nhã khinh thường việc nguyên chủ ngược đãi giống đực, nên đã cùng đứng về một chiến tuyến, thường xuyên gây sự với cô ta.
Vừa nghe đến tên Ôn Thư, thú nhân của bộ lạc hồ thú và xà thú lập tức xôn xao, giống đực các bộ lạc khác cũng thi nhau ngó đầu nhìn, ngay cả một số giống cái cũng không nhịn được liếc mắt sang.
Bọn họ đều nghe nói sau nghi thức ban phúc đêm qua, Mâu Tây Nhĩ là một thú nhân tám giai đã sốt sắng kết đôi. Giống cái có thể ghép đôi với hắn rốt cuộc phải xuất sắc đến mức nào chứ?
Bị gọi tên đột ngột, Ôn Thư đoán ngay là do Bối Lâm giở trò, không ngờ chỉ ăn ké một bữa mà lại kéo theo lắm rắc rối như vậy.
Thấy cô mãi chưa động đậy, Bối Lâm lướt qua cố tình dừng bước, cong môi cười khinh bỉ: “Ôn Thư, chẳng lẽ cô có ý kiến với Thần Thú à? Tối qua vừa mới kết đôi với Mâu Tây Nhĩ trong nghi lễ ban phúc, giờ lại định đổi ý trước mặt Thần Thú, không muốn đăng ký tham gia đại hội à?”
Giống cái khác đã bước lên bệ, Ôn Thư chỉ dặn Nam lấy thêm ít đồ ăn cho vào nồi, không thèm nhìn Bối Lâm, vòng qua cô ta đi thẳng.
Chẳng qua chỉ là một bài kiểm tra, cứ coi như ăn quỵt thất bại, bị ép phải “bán hàng” đi.
Bị phớt lờ hoàn toàn, sắc mặt Bối Lâm sa sầm, đi phía sau Ôn Thư mà nghiến răng ken két.
Cô ta muốn xem thử, lát nữa Ôn Thư còn dám kiêu ngạo được nữa không!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)