Đối mặt với lời phản kích lạnh nhạt của cô, mặt Tuyết Phù tối sầm lại, giận đến run cả người: "Cô!"
Bạn đời đứng sau Tuyết Phù không nhịn được nữa, bước lên ôm lấy cô ta vào lòng, còn lườm Ôn Thư cảnh cáo: "Giống cái, cô không xứng so với Tuyết Phù, biết điều một chút đi!"
Thấy bọn họ ôm nhau rời đi, Ôn Thư cố nhịn không trợn trắng mắt, trong lòng lại mắng nguyên chủ thêm một lượt nữa.
Nam ngồi bên thấy sắc mặt cô không tốt, lông mi dài khẽ run, trong đáy mắt lóe lên một tia tối tăm.
Anh múc một ly nước quả, rụt rè nghiêng người về phía cô, cẩn thận khuyên nhủ: "Thư chủ, là bọn họ quá đáng, cô đừng tức giận."
Ôn Thư nuốt miếng thịt trong miệng, quay đầu nhìn thấy đôi mắt đẹp đầy vẻ căng thẳng, thở dài bất lực.
Anh là sợ bị đánh đòn chứ gì.
"Cảm ơn.” Cô đưa tay, môi nở nụ cười dịu dàng, khẽ nhắc anh: "Không phải tôi bảo anh gọi tên tôi sao?"
Ngón tay cô vừa chạm đến miệng ly, Nam lại như bị doạ, tay run lên, nước quả đổ hết lên người cô.
Cảm giác mát lạnh lan khắp đùi, còn chưa kịp phản ứng, cô đã thấy Nam rụt người lại, run rẩy định quỳ xuống.
"Thư chủ, tôi... tôi không cố ý!"
Giọng Nam trong trẻo, dịu dàng, khi cầu xin lại mang theo chút nghẹn ngào khàn khàn, nghe càng thêm đáng thương, khiến người khác mềm lòng.
Các thú nhân tộc thỏ bàn bên nhìn qua với vẻ mặt kỳ lạ, vài giống cái từng nghe qua "chiến tích vẻ vang" của Ôn Thư thì tức tối bất bình.
Thấy Nam sắp khuỵu xuống, Ôn Thư hơi cau mày, lập tức kéo anh lại, âm thầm dùng sức ấn anh về chỗ: "Không sao đâu, tôi biết là anh không cố ý."
Tâm trạng cô hơi kỳ lạ, nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng, gắp vài miếng thịt bỏ vào đĩa của Nam, lại múc thêm một ly nước quả: "Nam, sáng nay có phải anh mải chăm tôi nên chưa ăn gì không? Anh phải chăm sóc bản thân nữa, nếu không tôi sẽ lo đấy."
Nam nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, ngơ ngẩn mấy giây, cầm lấy ly nước, lí nhí nói nhỏ: "Không... không cần khách sáo, đây đều là việc tôi nên làm."
Anh còn muốn đứng lên, nhưng giống cái lại giữ chặt anh, lực mạnh đến khó tin.
"Những gì anh làm cho tôi, tôi đều nhớ cả, yên tâm, sau này tôi sẽ đối xử với anh tốt hơn." Ôn Thư cười, mà nụ cười chẳng chạm đến đáy mắt.
Không thấy cảnh tượng như tưởng tượng, các thú nhân xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm, cảm khái đúng là phải thấy tận mắt mới tin, rồi lại chuyển sang bàn luận về đại hội lần này.
Đảm bảo Nam không phát tác nữa, Ôn Thư ngồi lại chỗ cũ, cúi đầu lau tay, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc sang Nam đang cúi đầu ăn thịt.
Chỉ vài câu đã khiến các thú nhân nhìn cô bằng ánh mắt khác, đó là vô tình sao?
Sau nghi lễ, đại hội quyết đấu cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
“Lần này có tổng cộng một trăm lẻ bảy giống cái ghi danh tham gia, chúng ta sẽ chia thành hai ngày tiến hành, năm bộ lạc mỗi bên chiếm một bệ, ba giống cái cùng đứng một bệ, trong thời gian quyết đấu không được tự ý đánh nhau, vi phạm sẽ bị huỷ tư cách.”
“Tiếp theo, các giống cái được gọi tên, xin mời bước lên bệ để kiểm tra.”
Đại tế ti mở danh sách bằng đôi tay khô gầy: “Trước tiên là bộ lạc thỏ thú: giống cái Đóa Lệ, giống cái Hàn Thu, giống cái Nhược Nhược.”
Ôn Thư xoa cái bụng căng vì ăn quá no, quan sát đợt kiểm tra trên bệ.
Đặc điểm của thỏ thú rất rõ ràng, cả ba giống cái đều nhỏ nhắn, nhưng người cuối cùng bước lên bệ, giống cái Nhược Nhược trông đáng yêu hơn hẳn.
Cô ấy mặc váy da thú trắng, làn da lộ ra ngoài trắng mịn như tuyết, hai má phúng phính mang nét trẻ con, mắt hạnh ngấn nước, sống mũi nhỏ nhắn, khi cười còn có hai lúm đồng tiền lún sâu.
Dáng vẻ này rất được giống đực ưa thích, vừa bước lên bệ, cả quảng trường đã xôn xao hẳn lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)