Ngửi thấy mùi thịt nướng thơm ngào ngạt lan tới, Ôn Thư lập tức nhấc chân muốn rời đi, nhưng nhớ ra bên cạnh còn một người, nên thuận miệng hỏi lấy lệ: “Đi ăn không?”
Mâu Tây Nhĩ khẽ động mí mắt, gương mặt tuấn tú vẫn lạnh tanh, chậm rãi mở miệng: “Không…”
Ôn Thư giật nhẹ khóe miệng, nghe xong chữ đầu tiên đã gật đầu ngay: “Được rồi, anh cứ nghỉ ngơi đi.”
Nói xong liền xoay người, lần theo mùi thơm đi về phía bếp.
Vừa bước vào, cô đã thấy miếng thịt nướng đặt trên lửa kêu xèo xèo, lớp mỡ chảy ra bóng loáng.
Nam đang ngồi bên cạnh quạt lửa. Thấy cô đến, đôi mắt nhạt màu khẽ run lên, lập tức lấy ra một gói muối nhỏ rắc lên thịt, động tác rất thuần thục, sau đó đưa hai xiên nướng cho cô.
Hương thơm lấp đầy khứu giác, Ôn Thư đưa tay nhận lấy, nước miếng tiết ra điên cuồng: “Cảm ơn, thơm quá!”
Không màng đến thịt còn nóng hổi, cô lập tức cắn một miếng, vừa nhai vừa nói lắp bắp vì quá ngon: “Cảm ơn… ngon thật đấy… tay nghề của anh giỏi quá!”
Nghe rõ cô nói gì, Nam thoáng sững người, vội vàng đứng lên, nói lắp bắp: “Giống cái không cần khách sáo, cô thấy ngon là vinh hạnh của tôi rồi.”
Thân hình cao gần hai mét cứ như chim sợ cành cong, đứng co rúm trong bếp, che mất gần hết ánh sáng.
Nhìn dáng vẻ cẩn thận ấy, Ôn Thư vừa nhai vừa thấy trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi.
Theo cô, những lỗi lầm là do nguyên chủ gây ra, không liên quan đến cô.
Cô sẵn sàng thay nguyên chủ bù đắp phần nào, trước khi rời đi sẽ cố gắng chữa trị và đền bù, nhưng cô không quan tâm đến việc thay đổi cách nhìn của họ với mình.
Chỉ là quá trình trị thương ít nhất cũng cần một tháng, cứ đối mặt với Nam như thế này thật sự quá khó xử.
Ôn Thư ăn hết một xiên thịt, lau miệng rồi nói: “Đừng suốt ngày gọi tôi là giống cái nữa. Sau này cứ gọi tên tôi là được.”
Nam trợn tròn mắt. Tên của giống cái là thứ rất riêng tư, chỉ những người thân thiết nhất, hoặc bạn đời mới được gọi.
Dù giữa họ có hôn ước, nhưng làm gì có chút thân thiết nào?
Hơn nữa, giống cái này không phải luôn chán ghét anh đến mức muốn phủi sạch mọi quan hệ hay sao?
Anh cố nén sự nghi hoặc, liên tục xua tay: “Không được, tôi sẽ khiến cô mất mặt…”
Ánh mắt Ôn Thư lập tức lạnh xuống, chậm rãi nói: “Đây là mệnh lệnh.”
Nam mấp máy môi, cuối cùng cúi đầu, khẽ đáp: “Vâng.”
Ôn Thư thở dài trong lòng, cứ từ từ rồi tính.
Cô nhanh chóng gặm nốt xiên thịt thứ hai, nhưng vẫn chưa thấy no. Nhìn lại thì trên bếp đã chẳng còn gì.
Bình thường nguyên chủ ăn ít vậy sao?
Thấy ánh mắt cô dừng lại, Nam liền giải thích: “Giống cái… à không, Ôn Thư, trong nhà không còn thức ăn nữa rồi.”
Ôn Thư: “?”
Cô đảo mắt nhìn quanh căn bếp không hề có cửa chắn, mặt bàn đá sạch sẽ đến mức không thấy nổi một mẩu xương, mấy cái móc xương treo bên vách đá cũng trống trơn.
Gió vừa lùa qua, móc xương khẽ va vào nhau, kêu leng keng, nghèo đến độ vang luôn tiếng!
Nam thì cấp thấp, thịt chia được chẳng bao nhiêu. Nguyên chủ lại chưa từng đi săn, chỉ biết ăn không ngồi rồi, cả nhà sống bằng một mình Nam, bảo sao lương thực không cạn kiệt.
Chưa kể gần đây là thời gian tổ chức lễ ban phúc, bộ lạc tạm ngừng săn bắn, đồ tích trữ trong nhà chắc chỉ còn mỗi hai xiên thịt vừa rồi, mà cô đã ăn sạch rồi.
Thấy cô không nói gì, Nam càng trở nên luống cuống, sắc mặt trắng bệch: “Ôn… Ôn Thư, qua lễ ban phúc tôi sẽ đi săn… không, tôi đi ngay bây giờ!”
Anh siết chặt nắm tay, vừa dứt lời liền bật dậy.
Khu rừng rậm rất nguy hiểm. Gần bộ lạc còn tạm, chứ muốn bắt được mồi thì phải đi sâu vào vùng có dị thú, mà một mình đi săn thì chẳng khác nào tìm đường chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
