Lời thề lập tức được ghi nhận. Một luồng sáng trắng tụ lại trên trán Ôn Thần Thúh hình một dấu ấn thú, rồi nhanh chóng biến mất.
Cô nghiêm túc nhìn thẳng Mâu Tây Nhĩ, ánh mắt sáng ngời: “Bây giờ, anh tin tôi chưa?”
Mâu Tây Nhĩ nhìn dấu ấn thú vừa biến mất nơi trán cô, lông mày khẽ động, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Chưa từng có thú nhân nào dám dễ dàng lập lời thề với Thần Thú, bởi vì cái giá chính là mạng sống. Cô ta điên rồi? Hay thực sự có năng lực?
Tối qua khi cô thi triển dị năng, hiệu quả quả thật rất nhanh, có lẽ...
Mâu Tây Nhĩ chậm rãi thả lỏng chân mày, im lặng nhìn cô một lúc, đến khi tâm trạng phẫn nộ nguôi ngoai dần, nét mặt cũng dần bình tĩnh trở lại như thường ngày: “…Ừm.”
Tạm thời tin cô một lần.
Hắn cụp mắt xuống, không có ý định ở lại trong hang nữa.
Ánh mắt lướt qua cổ tay Ôn Thư rồi khựng lại một thoáng, ngẩng đầu nhìn cô, giọng điệu thản nhiên: “Tay cô bị thương rồi.”
Bị sự quan tâm đột ngột làm bất ngờ, Ôn Thư hơi nhướng mày, theo ánh mắt hắn cúi đầu nhìn.
Trên cánh tay không mấy trắng trẻo là một vết bầm tím hằn thành vòng, cổ tay còn có hai vết máu đã khô, không rõ ràng lắm.
Nhìn hơi giống bị rắn cắn.
Khoan đã.
Sau lưng Ôn Thư bất giác toát mồ hôi lạnh. Trước khi cô xuyên tới, nguyên chủ đã chết như thế nào?
Mâu Tây Nhĩ đang thử cô sao?
Tim lạnh buốt, cô vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, đưa tay xoa cánh tay, cười nhẹ: “Tôi vất vả lắm mới quyết định không thích anh nữa, anh quan tâm thế này, dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đấy.”
Mâu Tây Nhĩ không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn cô vài giây, chậm rãi mở miệng: “Cô nghĩ nhiều rồi.”
Ôn Thư âm thầm thở phào một hơi, nhanh chóng đổi chủ đề, bước hai bước chặn trước mặt hắn: “Chờ đã, trị liệu hôm nay vẫn chưa làm xong!”
Trong thế giới thú nhân, giống cái trời sinh đã được Thần Thú bảo hộ, dù không có khế ước bạn đời, giống đực làm tổn thương giống cái cũng sẽ chịu phản phệ.
Thế mà Mâu Tây Nhĩ vẫn dám ra tay!
Người nguy hiểm như vậy, cô không dám xem là vệ sĩ đâu. Tốt nhất là tranh thủ lúc hắn còn tạm thời yên ổn, chữa khỏi cho hắn rồi nhanh chóng tiễn đi.
Mâu Tây Nhĩ liếc mắt nhìn cổ tay đang bị nắm lại, vẻ chán ghét trong mắt chẳng hề che giấu, quay đầu sang bên để khỏi phải nhìn.
“Ừ, bắt đầu đi.”
Hắn đúng là cần hồi phục càng sớm càng tốt, vì chuyện tái sinh đuôi ít nhất phải mất đến năm năm.
Nhưng tình hình bên kia không chờ được lâu như vậy.
Việc trị liệu vẫn diễn ra nhanh chóng, nhưng lần này Ôn Thư rõ ràng cảm nhận được sức mạnh mình có thể điều động nhiều hơn hôm qua một chút.
Thực tế, cả dị năng lẫn tinh thần lực đều cần liên tục sử dụng mới có thể thăng cấp.
Chỉ là nguyên chủ vì sợ mất giá nên không chịu chữa trị cho thú nhân, khiến tinh thần lực mãi không tiến bộ được.
Kết thúc trị liệu, với tinh thần trách nhiệm, Ôn Thư hỏi: “Anh có thể hóa hình thú lại không? Tôi muốn kiểm tra xem hồi phục đến đâu rồi.”
Mâu Tây Nhĩ ngẩng mắt nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng.
Hình thái thú của giống đực là trạng thái cực kỳ riêng tư, chỉ chia sẻ với giống cái thân mật nhất, yêu cầu thế này chẳng khác nào quấy rối.
Ôn Thư không hiểu ánh nhìn kia có ý gì, ngơ ngác hỏi lại: “Không được à?”
Phải rồi, khế ước với Thần Thú chỉ trói buộc người lập thề, còn giống cái trước mặt này hiển nhiên không cảm thấy yêu cầu đó có gì sai.
“Giống cái, bữa sáng chuẩn bị xong rồi ạ!”
Vừa nghe đến chữ ăn, mắt Ôn Thư sáng rực lên, bụng đói cũng đồng thời réo rắt.
Đúng là cô đang đói thật. Tối qua mệt mỏi cả đêm mà không ăn gì, lại còn dùng dị năng liên tục, bây giờ đói đến mức có thể nuốt cả một con bò!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



