Ôn Thư vội kéo tay anh lại, không thể tin nổi: “Anh không cần mạng nữa à?”
Nam khựng người, nhìn tay cô rồi cúi đầu lặng lẽ. Mái tóc dài rũ xuống từ hai bên mặt nạ, che đi ánh nhìn kìm nén trong mắt.
“Tôi sẽ nghĩ cách…”
Lúc này, Ôn Thư chỉ chăm chăm nghĩ về chuyện ăn, hoàn toàn không để ý tới vẻ khác thường của anh.
Nhà bếp quay về hướng nam, đối diện với quảng trường trung tâm của bộ lạc.
Cô nhìn ra xa, thấy đám thú nhân đang chất thêm củi vào đống lửa khổng lồ. Ở một bên khác, nối liền chân núi là một loạt bục cao lớn được dựng lên, bây giờ đã tụ tập hàng trăm hàng ngàn giống đực thú nhân, rải rác vài giống cái lộ mặt.
Điều quan trọng nhất là xung quanh có không ít giống đực đang bày biện thức ăn tươi sống.
Trong đầu Ôn Thư nảy ra một ý nghĩ: “Nam, anh từng tham gia đại hội đấu thú chưa?”
Nam hơi sững người, rồi lắc đầu lia lịa: “Chưa! Trước khi trưởng thành tôi đã bị lập hôn ước rồi, nên không được tham gia đại hội đấu thú… nhưng, giống cái thì có thể tham gia.”
Ôn Thư liếc mắt nhìn hắn đầy an ủi, rồi lại nhìn về phía đống thức ăn bên dưới: “Tôi không nghi ngờ anh, cũng không định tìm giống đực mới đâu.”
Dù sao thì đại hội đấu thú này đúng là “hội xem mắt” của thú nhân.
Lễ ban phúc kéo dài ba ngày, hai ngày sau nghi lễ chính là thời gian tổ chức đại hội đấu thú.
Giống cái nào muốn tìm thêm bạn đời đều có thể đăng ký tham gia.
Còn các giống đực trưởng thành sẽ chọn giống cái mình ưng ý, dùng sức mạnh khi đấu để giành lấy sự ưu ái từ họ.
Tuy nguyên chủ và Nam trên danh nghĩa là bạn đời, nhưng cô ta mới vừa trưởng thành năm nay, vẫn chưa từng tham gia đại hội đấu thú.
Nên hiện tại, cô hoàn toàn không biết thức ăn ở hội đấu này có được tùy tiện ăn không?
Đang nghĩ đến đó, cô cũng buột miệng hỏi ra.
Nam kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt háo hức lấp lánh của cô, không biết nên phản ứng ra sao.
“Đi xem thì biết thôi mà!”
Ánh sáng lờ mờ như đánh lừa anh, suýt nữa anh thấy giống cái này thật dịu dàng.
Từ tối qua đến giờ, cô quá khác thường, cứ như biến thành một người khác.
Ôn Thư theo dòng người đi về phía quảng trường, nhận được không ít ánh nhìn, còn nghe thấy đủ loại lời bàn tán.
Hiển nhiên, chuyện tối qua đã lan khắp bộ lạc, thậm chí các bộ lạc khác cũng nghe phong thanh.
Cô mới đặt chân vào quảng trường, đã nổi tiếng khắp vùng đất do thành Tô Ân quản lý rồi.
Vừa bước qua ranh giới quảng trường, Ôn Thư liền cảm thấy xung quanh như lặng đi một giây.
Ngay sau đó, tiếng bàn tán của thú nhân lại bùng lên còn dữ dội hơn.
Đám thú nhân tộc hồ ly tụ tập bên trái đều sa sầm mặt. “Là Ôn Thư! Cô ta tới làm gì chứ!”
“Cô ta không phải mới thu nhận Mâu Tây Nhĩ tối qua à? Giờ lại muốn tìm bạn đời mới?”
Giống cái thì có thể có nhiều bạn đời, nhưng thu một lúc mấy người, thì khác gì giống cái lăng nhăng?
Chàng thanh niên tên Ngải Lực giơ tay đỡ trán: “Xong rồi, bộ lạc chúng ta lại mất mặt nữa rồi…”
Bên phía thú nhân bộ lạc xà thì đủ mọi sắc mặt. Một giống đực cấp sáu vẫn luôn ghen tỵ với Mâu Tây Nhĩ là A Lý Tư mỉa mai: “Còn tưởng Mâu Tây Nhĩ chọn được giống cái xuất sắc thế nào, hóa ra tinh thần lực thấp, diện mạo cũng… Mới có một đêm đã đổi lòng? Mắt hắn đúng là độc đáo thật!”
Giống đực tên Bối Khắc đứng cạnh thì có chút mong chờ: “Tinh thần lực tuy thấp, ngoại hình không nổi bật, nhưng đã có thể kết đôi với Mâu Tây Nhĩ, giống cái này chắc chắn có điểm đặc biệt! Biết đâu chỉ số sinh sản cực cao thì sao? Chỉ số cao thì càng nên thu thêm giống đực!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


