Về chuyện tối qua, ký ức của hắn có phần mơ hồ, chỉ nhớ được một đôi mắt như xoáy nước, sau đó liền không thể khống chế cơ thể, làm ra hàng loạt hành động trái với ý chí!
Sau khi hồi phục, sức lực của giống đực mạnh đến kinh người, Ôn Thư nhíu mày vì đau, không vui mở miệng: “Buông ra, tôi chẳng làm gì hết, đó chỉ là tác dụng phụ tạm thời sau khi kết bạn đời bằng tinh thần lực.”
Mâu Tây Nhĩ chẳng hề quan tâm đến việc cô vùng vẫy: “Tôi chưa từng nghe nói kết đôi tinh thần lực lại có tác dụng phụ kiểu đó.”
Nỗi nhục tối qua vẫn in hằn rõ ràng trong đầu hắn. Nếu không vì khế ước ràng buộc, hắn đã muốn trả lại từng thứ một!
Ôn Thư giữ vững bình tĩnh: “Anh từng kết tinh thần khế ước bao giờ chưa? Đã thấy bao nhiêu cặp kết đôi bằng tinh thần lực rồi?”
Phần lớn thú nhân đều thiên về kết đôi qua giao phối, số thú nhân chọn kết đôi tinh thần lực cực kỳ hiếm.
Vì kiểu kết đôi này yêu cầu khả năng kiểm soát tinh thần rất cao, và giống đực phải hoàn toàn chấp nhận giống cái. Nếu xảy ra sai lệch, cả hai sẽ mất kiểm soát mà hóa thành thú hoang.
Do đó, trừ vài trường hợp đặc biệt, rất ít cặp nguyện ý kết đôi bằng tinh thần lực.
“Cho dù có tác dụng phụ, với tinh thần lực thấp như cô, sao có thể kết được tinh thần khế ước với tôi...”
Mâu Tây Nhĩ siết chặt môi thành một đường thẳng, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào mặt cô, như muốn lột trần từng kẽ hở: “Biển ý thức của tôi sao có thể chấp nhận cô?”
Giọng hắn mang theo sự gấp gáp không thể che giấu, rõ ràng là không thể chấp nhận chuyện đó.
Ôn Thư chẳng định dỗ dành, chỉ thản nhiên nói dối: “Vậy thì phải tự hỏi bản thân anh thôi.”
Đồng tử Mâu Tây Nhĩ co lại. Hắn không thể phủ nhận rằng tối qua bản thân thực sự bị dẫn dắt như trúng bùa mê, hoàn toàn không muốn kháng cự… Nhưng mà...
Hắn liếc nhìn giống cái trước mặt.
Vì nhiều ngày chưa tắm, mái tóc đen dài của cô rối tung dính bết vào trán, làn da phủ một lớp bụi nhờn dính.
Ngũ quan thì khá thanh tú, nhưng làn da sạm màu cùng mấy cái mụn ở trán và cằm hoàn toàn che mất điểm sáng ấy.
Hắn vốn chẳng quá để tâm đến ngoại hình bạn đời, nhưng để hắn chấp nhận một giống cái như thế này thì không bao giờ.
Huống chi, hắn đã nếm trải rõ ràng cô độc ác nhường nào.
Cả đời này, hắn tuyệt đối không chấp nhận bị trói buộc với loại giống cái như vậy!
Cảm nhận được khí áp xung quanh giống đực càng lúc càng nặng nề, Ôn Thư lập tức đánh hơi thấy nguy hiểm. Cô nhanh tay giữ lấy bàn tay đang siết càng lúc càng mạnh của hắn, hạ giọng xoa dịu: “Mâu Tây Nhĩ, tôi nói rồi, tôi biết mình sai, giờ tôi chỉ muốn bù đắp lại. Dù tôi thật sự rất thích anh...”
Bị bất ngờ chạm vào, Mâu Tây Nhĩ nhíu mày, lập tức rút tay lại, ánh mắt đầy vẻ chán ghét không thể che giấu.
Giọng cô chân thành, đôi mắt trong veo đầy áy náy và tha thiết.
Nếu không nhờ có ký ức, Mâu Tây Nhĩ suýt nữa đã nghi ngờ có khi tối qua giống cái mặt mũi dữ tợn, dính đầy máu đó chỉ là ảo giác.
Nhưng hắn không tin cô. Chữa lành cho hắn?
Dị năng chữa trị của giống cái vốn không mạnh như lời đồn, ít nhất cũng phải cấp tám mới đủ chữa xương gãy. Mà cô trước mặt chỉ có tinh thần lực cấp ba, làm gì có khả năng hồi phục đuôi đã bị chém?
Thấy hắn không phản ứng, Ôn Thư lập tức tăng mức độ, đưa tay lên trán vận động tinh thần lực: “Tôi thề với Thần Thú, trong vòng một tháng sẽ chữa lành thương tích cho Mâu Tây Nhĩ, trong thời gian này tuyệt đối không quấy rối hay tổn thương hắn. Sau khi trị xong sẽ giải trừ khế ước bạn đời, tuyệt đối không dây dưa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
