Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 9: Nguyên Chủ Đúng Là Chẳng Có Kinh Nghiệm

Cài Đặt

Chương 9: Nguyên Chủ Đúng Là Chẳng Có Kinh Nghiệm

Editor: Tô Nhi

—------------------

Hành lý của Tề Minh Nguyệt đều bị bỏ lại trên tàu, trên người cô không có lấy một xu, ngay cả giấy tờ chứng nhận thanh niên trí thức cũng không mang theo.

Cô không khỏi phải than thở, nguyên chủ đúng là chẳng có chút kinh nghiệm nào khi ra ngoài xa.

Ngồi tàu suốt một quãng đường dài như thế, sao lại không biết khâu một cái túi nhỏ bên trong áo, nhét ít tiền hay phiếu dự phòng chứ.

Người nhà thì có nghĩ đến việc đó, đã khâu sẵn tiền và phiếu trong chiếc áo, nhưng khổ nỗi cô nàng này lại chẳng chịu mặc nó.

Cố Cảnh Ngạn đã đưa cô đến bệnh viện, lo thủ tục, đóng tiền, lấy thuốc, bận rộn đủ đường.

Cô ít nhất cũng phải trả lại tiền viện phí cho anh ấy.

Ân cứu mạng có thể tạm thời để sau, nhưng vì cứu cô mà anh đã lỡ chuyến tàu, tiền mua vé lại chắc chắn cũng nên do cô thanh toán.

Mà tất cả những chuyện này đều cần… tiền.

Tề Minh Nguyệt lục lọi ký ức hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng chỉ có thể bất lực giơ tay đầu hàng.

Giờ cô đúng là một kẻ nghèo kiết xác, không một đồng dính túi, cũng chẳng làm nổi việc gì.

Tiền tàu của bản thân cũng chẳng biết phải lấy đâu ra, giấy tờ tùy thân để mua vé lại càng không có.

Trong túi áo khoác của nguyên chủ vốn có mười đồng. Đây là một khoản tiền lớn cô ấy định để tiêu dùng trên tàu.

Nhưng khi nãy Tề Minh Nguyệt đã sờ soạng kỹ khắp người, chẳng thấy lấy một cọng lông, không biết là bị bọn buôn người lấy mất hay bị móc túi trên tàu trộm đi rồi.

Trong ký ức của nguyên chủ, chẳng có lấy một manh mối nào về chuyện này.

Từ lúc tỉnh lại trong cơ thể này, Tề Minh Nguyệt vẫn luôn mơ màng, cô cũng chẳng kịp để ý xem tiền trong túi biến đi đâu mất.

Haizz… đây là lần thở dài thứ một trăm linh một rồi.

Không tiền, không vé, không giấy tờ. Cô là một “người ba không” đáng thương trong hàng loạt anh em xuyên không.

Đã xuyên không mà lại chẳng được tặng bàn tay vàng nào. Ặc… cho dù bàn tay vàng có đến muộn thì ít nhất cũng nên để lại cho cô một con đường sống chứ!

Nói đến “bàn tay vàng”, thôi thì cứ hy vọng thêm chút nữa vậy.

Các vị thần tiên chắc là đang bận rộn công việc gì đó thôi mà, đúng không?

Mong các ngài chiếu cố con nhiều hơn chút nhé, tiểu nữ đây đang chờ các ngài rảnh tay ban phát bàn tay vàng đấy.

Làm ơn, làm ơn mà…

Cố Cảnh Ngạn đang nói chuyện với hai cảnh sát, vô tình liếc sang thì thấy cô gái nhỏ đang ngồi đó, gương mặt xinh đẹp ủ rũ, ánh mắt trống rỗng, không biết tâm trí đã bay đi đâu mất.

Cô gái này đúng là chẳng có chút kiểu cách của mỹ nhân nào cả.

Trong đoàn văn công của quân đội, những nữ chiến sĩ kia còn chẳng đẹp bằng cô, vậy mà lúc nào cũng làm ra vẻ kiêu kỳ, giống hệt mấy con ngỗng trắng cao ngạo, nhìn thôi cũng thấy mệt.

Khóe môi anh khẽ cong, nói thêm vài câu với cảnh sát rồi kết thúc câu chuyện, anh tiễn họ ra ngoài.

Hành lý bị bỏ lại trên tàu của hai người họ đã được sắp xếp ổn thỏa.

Khi tàu đến ga Dương Thị sẽ có nhân viên tàu giúp mang hành lý xuống và gửi lại ở phòng giữ đồ của ga.

Thật trùng hợp, hai người họ lại cùng đến một nơi, cả hai đều xuống ở ga Dương Thị.

Cô gái nhỏ sẽ được phân về đội sản xuất Lý Gia Câu, khu cộng đồng Thắng Lợi, huyện Tháp, cũng gần đơn vị của anh. Cả hai người có thể cùng đi qua đó.

Cố Cảnh Ngạn âm thầm cảm thấy may mắn. Lần này đến tỉnh Đông thăm chiến hữu, anh đã khéo léo từ chối lời mời ở lại của đối phương để kịp lên chuyến tàu này.

Nếu khi tàu dừng ở ga Thạch Thị, anh không nổi hứng xuống mua ít đặc sản bánh nướng mang về thì e là hôm nay cô gái nhỏ này đã gặp chuyện rồi.

Theo lời đồng chí cảnh sát Thôi và đồng chí cảnh sát Dương ở đồn ga Thạch Thị kể lại thì hai kẻ buôn người kia cực kỳ gian xảo, đến đồn rồi vẫn còn cãi chày cãi cối, miệng “bốp bốp” nói không ngừng.

Hai kẻ đó cứ khăng khăng rằng mình bị oan, hai kẻ đó còn luôn miệng nói con dao là để phòng thân, cô gái kia chính là con gái của họ, giấy giới thiệu và hồ sơ đều có đủ.

Còn cô thì lại đang hôn mê, trên người chẳng có thứ gì có thể chứng minh thân phận cả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc