Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Editor: Tô Nhi
—---------------------
Nghe thấy tiếng cười ấy, khóe mắt Cố Cảnh Ngạn khẽ giật, rồi anh khẽ lắc đầu.
Cô gái này đúng là như một đứa trẻ, chỉ có một mình mà cũng có thể cười vui đến thế. Có vẻ như vụ việc bị bọn buôn người bắt cóc không để lại bao nhiêu bóng đen tâm lý trong lòng cô.
Bác sĩ nhanh chóng đến phòng bệnh. Bác sĩ là một người phụ nữ trung niên có gương mặt hiền hậu, để kiểu tóc ngắn gọn gàng rất phổ biến trong thời kỳ này.
Cách ăn mặc của bác sĩ khiến Tề Minh Nguyệt bất giác thấy thân quen. Vị bác sĩ này trông rất giống mẹ của nguyên chủ trong ký ức, nên cô cảm thấy gần gũi hơn hẳn.
Theo sau bác sĩ là ba người, ngoài Cố Cảnh Ngạn còn có hai người đàn ông lạ mặc đồng phục.
Quả nhiên, họ là cảnh sát thuộc phân cục ga tàu của đồn công an thành phố Thạch Thị, họ đến để tìm hiểu về tình hình vụ buôn người.
Tề Minh Nguyệt lần theo ký ức của nguyên chủ, kể lại toàn bộ chuyện xảy ra trên tàu, cũng như quá trình tự cứu sau khi xuống tàu.
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ phải nhờ vào sức của mọi người mới có thể kéo dài thời gian, nên mới giật lấy cặp tài liệu của vị chú kia… À, vị chú ấy giờ ở đâu rồi ạ? Tôi muốn xin lỗi ông ấy, tôi thật sự rất ngại vì đã làm liên lụy đến chú ấy.”
“Bọn buôn người miệng lưỡi dẻo quẹo, tôi cũng chẳng còn cách nào khác, nên mới nói là mình trộm đồ của người khác trên tàu, thật ra hoàn toàn không có chuyện đó…”
Tề Minh Nguyệt nói rõ ràng mạch lạc, phân tích tỉ mỉ nguyên nhân bất đắc dĩ khiến cô phải làm như vậy, rồi lại kể thêm về thân phận thanh niên trí thức bị điều đi lao động ở nông thôn.
Ở thời hiện đại, việc phá hủy một vật gì đó để ngăn bọn buôn người chạy trốn là phương pháp tự cứu rất phổ biến.
Thậm chí còn có người quay clip đăng lên mạng, dạy người khác cách xử lý, chỉ cần lướt điện thoại là thấy đầy.
Nhưng ở thời đại này, Tề Minh Nguyệt cũng không chắc mọi người có thể hiểu và chấp nhận kiểu hành động đó hay không, nên cô cố gắng kể thật chi tiết.
Lúc ấy, nếu cô trực tiếp hô lên “Bắt bọn buôn người kia lại!”, thì chỉ có hai khả năng.
Một là, nếu hai kẻ đó có dao, khi bị lộ tẩy chắc chắn sẽ cùng đường mà liều mạng, rút dao ra đâm người.
Người đứng gần chúng nhất, đương nhiên là cô, cô sẽ là người đầu tiên gặp nguy hiểm.
Hai là, hai kẻ đó nhìn qua đã biết là dân chuyên nghiệp, làm nghề này nhiều năm, đâu phải lần đầu gặp tình huống bị lật mặt. Với cái miệng dẻo như thế, chúng hoàn toàn có thể bẻ hướng dư luận, khiến mọi người tin ngược lại, cuối cùng vẫn ung dung dắt người đi.
Trong tình huống đó, với thân phận là “con mồi” của bọn buôn người, cô chắc chắn sẽ phải chịu hậu quả còn nặng nề hơn.
Nghe cô trình bày tỉ mỉ như vậy, hai cảnh sát liên tục gật đầu, vừa nghe vừa ghi chép lại.
Người trẻ tuổi hơn trong hai người giơ ngón cái, nở nụ cười tán thưởng: “Cô thật thông minh!”
Tề Minh Nguyệt mím môi cười, ánh mắt khẽ liếc về phía Cố Cảnh Ngạn đang đứng dựa vào tường.
Cô thậm chí còn nhìn thấy trên gương mặt nghiêm nghị ấy thoáng qua một nét cười.
Khóe môi cô lại cong lên rộng hơn một chút.
Không biết vì sao, cứ nhìn thấy khuôn mặt ấy là cô lại nhớ đến cảnh “giám thị và học sinh đối đầu” làm cô buồn cười chịu không được, nên cô phải cố nhịn cười.
Hôm nay thật may là có Cố Cảnh Ngạn ở đó.
Theo lời cảnh sát kể lại, sau khi cô ngất đi, hai tên buôn người kia quả thật đã rút dao ra, vung loạn lên, suýt nữa làm bị thương người qua đường.
Chính Cố Cảnh Ngạn đã một mình hạ gục cả hai, rồi giao cho cảnh sát đường sắt đến khống chế, áp giải về đồn công an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)