Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 10: Cùng Điểm Đến

Cài Đặt

Chương 10: Cùng Điểm Đến

Editor: Tô Nhi

—------------------

May mà trí nhớ của Cố Cảnh Ngạn vẫn khá tốt, số điện thoại và tên cô vừa báo, anh đều nhớ lại hết.

Lúc đến đồn công an, anh dùng điện thoại của đồn công an gọi đến, xác nhận được thân phận của cô..

Đầu dây bên kia là ba của cô. Ông nghe nói con gái mình suýt bị bọn buôn người bắt cóc thì sợ đến mức làm đổ cả ấm trà.

Đúng là cha mẹ trên đời này đều thương con vô hạn.

Cố Cảnh Ngạn nhớ lại lời dặn dò của ba Tề trong điện thoại, anh quay sang nói với Tề Minh Nguyệt – người vẫn đang ngẩn ngơ, tâm trí lơ lửng nơi nào đó:

“Buổi trưa cô muốn ăn gì? Tôi đi mua. Tiện thể ra ga tàu mua hai vé đi Dương Thị.”

Đã cùng điểm đến, tiện thể chăm sóc nhau cũng tốt, chẳng tốn công gì.

Nhìn cô gái này là biết được nuông chiều từ nhỏ, nếu dọc đường xảy ra chuyện gì, có thể cả đời cũng hỏng, anh thực lòng không nỡ.

Tề Minh Nguyệt giật mình như con nai nhỏ bị đánh thức: “Hả? Dương Thị? À, đúng rồi, tôi… tôi cũng đi Dương Thị.”

Cố Cảnh Ngạn thầm thở dài, cô hôm nay vẫn là bị sợ hãi.

Tuy rằng lúc xảy ra chuyện cô xử lý khá bình tĩnh, tự cứu được mình, thông minh lại gan dạ, nhưng dù sao cũng chỉ là một cô gái trẻ chưa từng rời nhà. Gặp chuyện như thế, sợ hãi là điều không tránh khỏi.

Cố Cảnh Ngạn hắng giọng, hạ thấp giọng lặp lại lời vừa nói: “Cô muốn ăn gì trưa nay? Tôi đi mua cơm. Tôi cũng xuống tàu ở Dương Thị, tiện thể mua luôn vé cho cả hai.”

Lần này Tề Minh Nguyệt nghe rõ ràng, trong đôi mắt trong suốt như pha lê ánh lên những tia sáng lấp lánh.

Người tốt thật.

Đồng chí giải phóng quân dù ở thời đại nào cũng đáng yêu như vậy.

Tề Minh Nguyệt gật gù liên tục: “Tôi ăn gì cũng được, anh mua gì cũng được, cảm ơn anh, đồng chí… đồng chí Cố. Hôm nay mà không có anh thì tôi thảm rồi.”

Đến thời đại này, phải tập quen với cách xưng hô “đồng chí”. Ngay cả người cũng gọi lại cô như vậy.

Dĩ nhiên, “đồng chí” ở đây không phải cái nghĩa “đồng chí” của thời hiện đại, quên cái nghĩa đó đi cho nhanh.

“Tôi sẽ trả lại tiền cho anh, tiền tôi để trong túi hành lý bị bỏ quên trên tàu rồi. Tôi định gọi điện cho ba mẹ bảo họ gửi lại tiền.”

Cố Cảnh Ngạn lắc đầu, giọng có phần cứng nhắc, có lẽ vì không quen an ủi người khác: “Không cần gấp. Hành lý của chúng ta sẽ có người mang đến để ở ga Dương Thị, đến nơi rồi đi lấy là được.”

Những thanh niên trí thức đi cùng chắc chắn đã chán ngấy nguyên chủ, ai lại muốn giúp người như thế mang hành lý?

Gia đình nghe nói gần đây ở Đông Bắc vẫn còn rất lạnh, nên đã gói ghém chăn dày, quần áo ấm gửi theo tàu, cùng quần áo khác, đồ sinh hoạt cá nhân, còn có bánh quy, đồ hộp, thịt xông khói và các loại thực phẩm khác.

Hành lý vừa nhiều vừa nặng.

Nếu đồ ăn có mất thì cùng lắm nhịn một chút, nhưng nếu quần áo, chăn màn, đồ dùng cá nhân mà mất thì ở thời đại này thật sự phiền phức để sắm lại.

Một là cái gì cũng phải có tiền và tem phiếu mới mua được.

Hai là chẳng có chuyện ngồi bấm điện thoại đặt hàng rồi có người giao đến tận nhà, thời đại này muốn mua gì cũng phải tự đến hợp tác xã hay cửa hàng bách hóa ở huyện hoặc xã.

Cô tuy chưa đến đội sản xuất dưới quê, nhưng đoán cũng được, đội sản xuất này chắc chắn không gần chỗ mua sắm.

Thời này, nhất là với người ở nông thôn, cuộc sống thực sự chẳng tiện nghi chút nào.

Đa số người nghe nói “đi xuống nông thôn” là mặt đã biến sắc.

Tề Minh Nguyệt đến giờ vẫn còn bàng hoàng.

Nguyên chủ thật đúng là xui tận mạng, đang ở thành phố yên ổn, không biết nghĩ sao lại đòi đi “về nông thôn”.

Vừa tốt nghiệp cấp ba, chỉ cần cha mẹ vận dụng chút quan hệ, tìm cho cô ấy một công việc nhẹ nhàng ổn định, rồi mai này lấy một người môn đăng hộ đối, cuộc sống sung sướng biết bao.

Thế mà nguyên chủ lại dở hơi, cứ khăng khăng đòi “về quê”!

Với cái dáng người yếu ớt này, đúng là chẳng hợp chút nào với việc đồng áng!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc