Editor: Tô Nhi
—---------------------
Thân thể yếu ớt này của nguyên chủ đã hít phải một lượng thuốc mê mạnh như thế mà còn cầm cự được suốt từng ấy thời gian, tất cả đều nhờ vào ý chí kiên cường và phi thường của Tề Minh Nguyệt chống đỡ.
Trong ký ức của nguyên chủ, mãi đến ba ngày sau nguyên chủ mới tỉnh lại, lúc đó cũng không biết nguyên chủ đã bị bọn buôn người đưa đến nơi nào rồi.
Giờ đây mọi chuyện đã kết thúc, cuối cùng cô cũng có thể yên tâm mà ngất đi.
Nhìn ánh mắt của đồng chí giải phóng quân kia, có lẽ anh đã tin lời cô rồi.
Dù chỉ là bán tín bán nghi cũng chẳng sao, cô chẳng có gì phải sợ bị điều tra, kẻ đáng lo là hai tên buôn người kia mới đúng.
Trước khi hôn mê, Tề Minh Nguyệt còn lờ mờ thấy qua khóe mắt rằng bọn chúng đang định bỏ trốn.
Ở đây lại có nhiều người như vậy, hy vọng có thể chặn được hai kẻ buôn người này, nếu không, rồi sẽ còn có thêm những nạn nhân khác.
……
Tề Minh Nguyệt hoàn toàn ngất lịm đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, cô phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh, cánh tay đang được truyền dịch.
Phòng bệnh bốn người đơn sơ, giường sắt cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt, đầu giường là giá truyền bằng gỗ, ống truyền trên tay cũng là loại rất cũ.
Tất cả những điều đó cho thấy cô vẫn đang ở thập niên bảy mươi, chứ chưa quay về hiện đại.
Nghĩ kỹ thì cũng phải thôi, vừa nãy nguyên chủ nôn nóng đẩy cô ra gánh tội thay, cũng dứt khoát từ bỏ thân xác này, giờ chẳng biết cô ấy đã đi đâu mất rồi.
Chỉ là, khi Tề Minh Nguyệt tỉnh lại, sâu trong lòng cô vẫn còn chút hy vọng.
Biết đâu nguyên chủ thấy cô đã thoát khỏi cảnh nguy hiểm sẽ quay về, như thế thì cô mới có thể trở lại hiện đại được.
Trời ơi, cô đã nghĩ nhiều quá rồi.
Tề Minh Nguyệt khẽ thở dài một hơi, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoa đào hồng thắm nở rộ trên cành, dưới ánh mặt trời rực rỡ, đóa hoa tựa như đang kể về vẻ đẹp và hơi ấm của mùa xuân.
Đã đến đây rồi thì cứ thuận theo mà sống thôi.
Tin vui là cuối cùng cô cũng thoát nạn, không còn phải đối mặt với quãng đời bi thương trong ký ức kia nữa.
“Cô tỉnh rồi à?”
Một giọng nam trầm thấp đột ngột vang lên từ cửa, âm sắc dày và ấm, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu.
Đúng là chất giọng cô thích, vừa trầm vừa cuốn hút.
Nghe thấy tiếng, Tề Minh Nguyệt nhanh chóng quay đầu lại, hóa ra là người lính hôm trước. Anh vẫn còn ở đây, trong khi chuyến tàu lẽ ra đã khởi hành từ lâu rồi.
“Anh… cảm ơn anh, đồng chí giải phóng quân. Xin lỗi, tôi làm lỡ chuyến của anh rồi. Đồng chí, anh tên gì thế? Thuộc đơn vị nào? Khi nào tôi khỏe, tôi sẽ viết thư cảm ơn đơn vị, tặng cờ lưu niệm cho các anh.”
Cố Cảnh Ngạn khẽ cau mày, lạnh giọng nói:
“Cô nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh nữa. Tôi đi gọi bác sĩ đến xem.”
Đến cửa, anh lại dừng chân, giọng có phần dịu xuống nhưng vẫn hơi cứng nhắc: “Cố Cảnh Ngạn.”
“Hả?”
Tề Minh Nguyệt ngẩn người, ngước nhìn anh đầy nghi hoặc.
“Tên của tôi là Cố Cảnh Ngạn.”
Anh nghiêm giọng đáp lại, trong ánh mắt còn thoáng qua chút bất đắc dĩ rõ ràng là muốn nói không phải cô vừa hỏi tên tôi sao.
Khi anh rời đi, tiếng bước chân dần xa, Tề Minh Nguyệt lập tức nhoẻn miệng cười không tiếng.
Đồng chí giải phóng quân này thú vị thật. Nói chuyện với con gái mà nghiêm túc như đang dạy lính mới.
Rõ ràng là lời quan tâm mà lại nói ra nghe như mệnh lệnh của cấp trên. Cô phục thật, cô phục luôn rồi.
Người đáng thương nhất chắc là vợ của đồng chí này.
Nói thế nào nhỉ, giống như một học sinh ngày nào cũng phải chạm mặt thầy giám thị, thỉnh thoảng lại bị dạy dỗ vài câu, sống trong tình trạng lo lắng bồn chồn mỗi ngày, đúng là khổ hết chỗ nói.
“Ha ha ha…”
Tề Minh Nguyệt bị chính tưởng tượng trong đầu mình chọc cười, cô cười đến mức ngả nghiêng, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang ra tận ngoài cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








