Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 6: Giống Mèo Con

Cài Đặt

Chương 6: Giống Mèo Con

Editor: Tô Nhi

—------------

Người đàn ông buôn người thấy có bộ đội xuất hiện liền lập tức rút đến gần đồng bọn nữ của, hắn ta bày ra nụ cười hiền hòa:

“Đồng chí giải phóng quân, anh làm ơn thả vợ tôi ra. Bà ấy chỉ là sốt ruột nên mới dạy dỗ con gái một chút, bà ấy thật sự không muốn đánh con bé đâu. Đồng chí không biết đâu, đầu óc con gái chúng tôi có vấn đề, con bé hay nói linh tinh lắm. Thật sự chúng tôi không có trộm đồ của người ta. Lần này đến đây là để dẫn con gái đi chữa bệnh nên mang theo một cái túi.”

“Để tôi mở ra cho mọi người xem, anh trai vừa rồi cũng đến xem một chút. Đồng chí giải phóng quân, mọi người đều tới nhìn xem.”

“Vợ chồng chúng tôi đều là cán bộ xưởng dệt ở Hải Thị, chúng tôi có giấy giới thiệu đàng hoàng.”

Tên buôn người cố ý mở túi ra cho mọi người cùng xem. Bên trong túi cũng chỉ có vài bộ quần áo, trà và một số đồ linh tinh.

Hắn ta có tình làm như vậy để mọi người thêm tin tưởng. Đúng như hắn ta muốn, vừa xem xong quần chúng xung quanh thả lỏng tính cảnh giác hơn không ít.

Mặt Tề Minh Nguyệt đầy vẻ tức giận, ở trong lòng cô đã thầm chửi tên buôn người một ngàn tám trăm lần.

Nhưng hai kẻ buôn người này quả thật chuẩn bị kỹ lưỡng, ngay cả giấy giới thiệu cũng làm giả rất tinh vi.

Tờ giấy giới thiệu đó thật đến mức có người cầm lên xem qua mà vẫn chẳng cảm thấy nó có vấn đề gì.

May mà ngay từ đầu Tề Minh Nguyệt đã gửi toàn bộ hy vọng lên người quân nhân. Nhìn đi nha, anh quân nhân này cũng không bởi vì thấy tên buôn người lấy ra giấy tờ đầy đủ mà lập tức tin tưởng.

Anh giải phóng quân à, anh nhất định phải cố lên một chút nhé. Anh nhìn đôi mắt nhỏ chân thành của tôi nè, đầu óc tôi bình thường, hai người này là bọn buôn người, anh mau bắt bọn chúng đưa đến đồn công an đi!

Cố Cảnh Ngạn nhìn đôi mắt tròn long lanh của cô gái nhỏ, mặt dù vẻ mặt của anh rất nghiêm túc nhưng trong đầu anh lại nghĩ đến con mèo mướp mà chị gái mình nuôi.

Biểu cảm của cô thật sự rất giống.

Chẳng lẽ đầu óc của cô gái này thật sự hỏng rồi, chẳng lẽ chỉ số thông minh của cô gái này chỉ bằng em bé hai, ba tuổi.

Hình như chỉ số thông minh của loài mèo cũng bằng chỉ số thông minh của em bé hai, ba tuổi.

Nếu Tề Minh Nguyệt biết trong mắt Cố Cảnh Ngạn biểu cảm của cô giống hệt con mèo nhỏ rồi kết luận cô thật sự có bệnh tâm thần thì chắc cô sẽ tức đến phun luôn một bụm máu mất.

May mắn thay, cô không biết mấy chuyện này, hơn nữa tính mạng của cô bây giờ còn đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc nè.

Cố Cảnh Ngôn từ từ buông tay người phụ nữ buôn người ra. Anh thấy ánh mắt cô gái nhỏ từ vui vẻ biến thành nôn nóng, trong ánh mắt còn mang theo chút trách cứ.

Tề Minh Nguyệt thật sự nóng nảy, cô nhanh chóng vươn cánh tay không bị túm bắt lấy cánh tay của anh giải phóng quân.

Cô vội vàng nói: “Hai người này là bọn buôn người, anh giải phóng quân anh mau cứu tôi với!”

Vừa nói cô vừa dùng toàn bộ sức lực còn lại của cơ thể mà lao về phía trước mà không quan tâm đến phương hướng.

Ánh mắt Cố Cảnh Ngạn khựng lại, động tác của anh còn nhanh hơn cả não, anh một tay túm lấy Tề Minh Nguyệt, tay kia đánh vào tay người phụ nữ buôn người.

Bà ta bị đau vội buông tay ra.

Cố Cảnh Ngạn hơi dùng sức một chút liền kéo được Tề Minh Nguyệt khỏi tay người phụ nữ buôn người, anh kéo cô về phía mình.

Tề Minh Nguyệt cố nén cảm giác khó chịu khắp cơ thể, nhờ có sức mạnh của Cố Cảnh Ngạn cô di chuyển về sau được mới bước. Cuối cùng, cô cũng thành công kéo dài khoảng cách với bọn buôn người.

Cô nắm tay áo Cố Cảnh Ngạn, cả người yếu ớt dựa vào anh, vội nói:

“Tôi tên là Tề Minh Nguyệt. Tôi là thanh niên tri thức đến từ thành phố Hải Thị, tôi chuẩn bị xuống tỉnh Liêu. Tôi bị hai người này đánh bất tỉnh rồi lôi xuống tàu. Trên người đàn ông đó có con dao. Tôi không phải bị điên, bọn họ cũng không phải ba mẹ tôi. Ba tôi là Tề Vĩ Quốc, ông ấy làm ở xưởng máy móc Hải Thị. Số điện thoại ông ấy là 097xxx. Anh có thể gọi điện để xác minh.”

Vừa nói xong, trước mắt cô biến thành một màu đen. Cô lập tức rơi vào trạng thái hôn mê.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc