Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Editor: Tô Nhi
—-------------------
“Thật xin lỗi anh trai, xin lỗi anh nhiều. Con gái chúng tôi bệnh đến mơ mơ màng màng, cũng không biết con bé bị làm sao, tôi cùng vợ mình thật sự rất sầu a.”
Tên bắt cóc bày ra bộ dạng sầu khổ, trên miệng không ngừng than thân trách phận, nhưng đáy mắt lại lóe lên một tia hung ác.
Tề Minh Nguyệt cảm thấy cánh tay mình tê rần, người phụ nữ tức giận véo tay cô, bà ta hung hăng véo khắp cánh tay.
“Ai nha, bà làm gì véo tôi, rõ ràng là các người nói trong cái túi đen của chú này có đồ quý giá, bảo tôi nghĩ cách lấy cho các người.”
Tề Minh Nguyệt yếu ớt nói với người phụ nữ bắt cóc mình, trong mắt cô lộ rõ vẻ trào phúng, ngay sau đó lại bồi thêm câu.
“Này, không phải giống khi nãy trên xe lửa sao? Tôi cũng lấy mấy túi của cô chú khác như vậy, túi nào đáng giá mới lấy. Ai, véo tôi làm gì, buông tôi ra.”
Bọn bắt cóc như mấy người không phải đánh lạc hướng mọi người tốt lắm sao? Để tôi xem mấy người biết cảm giác không thể chối cãi là như thế nào!
Lời này của Tề Minh Nguyệt vừa nói ra, người đàn ông trung niên và mọi người vây xem liền ô lên.
“Thì ra là quen tay hay làm, không thể thả bọn họ đi, mọi người cùng nhau lên.”
“Bắt lại, bắt bọn họ lại đưa đến đồn công an.”
“Thật không nhìn ra mà, cả một nhà đều là ăn trộm. Nhìn ăn mặc thì như gia đình cán bộ, đặc biệt là cô gái này, còn mặt cả quần áo bông.”
“Cô gái kia lớn lên trong trẻo như dòng nước, không biết ăn trộm bao nhiêu thứ tốt mới nuôi ra con gái như vậy.”
“Quân trang này có phải là do trộm mới có không?”
=============
Vừa rồi tên bắt cóc trả lại túi đựng tài liệu có giải thích qua, quần chúng đứng xem cũng đã tản ra một ít.
Rốt cuộc chỗ này là nhà ga, mọi người đều có việc bận.
Nhưng nhờ Tề Minh Nguyệt làm mọi chuyện rối lên như vậy, người tản ra dần vây kín mít trở lại.
Thời đại này con người vẫn còn rất đáng yêu, vừa nhiệt tình lại còn trọng nghĩa khí.
Khóe môi Tề Minh Nguyệt cong cong.
“Không phải, không phải, chúng tôi không có. Là con nhỏ chết tiệt này ăn nói bậy bạ! Tao đánh chết mày.”
Người phụ nữ bắt cóc gấp đến độ dựng ngực lông mày lên, khuôn mặt hiền lành trở nên dữ tợn, bà ta giơ tay muốn đánh vào mặt Tề Minh Nguyệt.
Tốc độ này, lực đạo này, cho dù chưa thử cũng biết, chỉ cần ăn một cái bạt tai là đầu óc liền ong ong.
Đồng tử của Tề Minh Nguyệt mở lớn, cô liều mạng muốn tránh né, nhưng người phụ nữ đó gắt gao kiềm tay cô lại, cô căn bản không thể động đậy.
Cô chỉ có thể hơi hơi nghiêng đầu, nhắm mắt chờ cú đánh như mưa rền gió sấm đó thôi.
Cái này kêu là ngược đời!
Người khác xuyên không nếu không có bàn tay vàng này thì cũng có bàn tay vàng khác, trừng trị trai tồi, vả mặt kẻ xấu đến nước chảy mây trôi.
Còn tới lượt cô thì lại nhận loại đãi ngộ này.
Thật là ngây thơ! Mơ đi!
Cảnh trước mắt chính là một bài học đắt giá đấy.
Cái tát trong tưởng tượng vẫn chưa rơi xuống, lông mi Tề Minh Nguyệt run run, đôi mắt chậm rãi mở ra.
Tay người phụ nữ bắt cóc bị người khác nắm giữ trong không trung.
Thân ảnh màu xanh thẫm Tề Minh Nguyệt luôn chú ý cuối cùng cũng đã qua tới.
“Đánh con cái không giải quyết được vấn đề đâu. Mau tới đồn công an tiếp nhận điều tra đi, mặc kệ có trộm hay không, công an điều tra sẽ rõ.”
Giọng nói của anh quân nhân dễ nghe như vậy, thật mang lại cảm giác an toàn.
Ô ô ô …….
Người cô mong đợi cuối cùng cũng tới.
Trong mắt Tề Minh Nguyệt hiện lên niềm vui sướng nóng bỏng.
Đôi mắt sáng như sao, kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn không tì vết, thật sự là rất quyến rũ.
Cố Cảnh Ngạn thoáng nhìn, trong giây lát bị mê hoặc.
Cô gái này đẹp như vậy, sao lại là kẻ trộm?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)