Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 4: Tìm Cách Thoát Thân

Cài Đặt

Chương 4: Tìm Cách Thoát Thân

Editor: Tô Nhi

—----------------

Tề Minh Nguyệt gắt gao nhìn chằm chằm người quân nhân, trong lòng âm thầm cầu nguyện.

Cô có kêu thì người quân nhân cũng không thể nghe thấy, huống hồ cô còn phải bảo toàn mạng của mình. Hiện tại, với khoảng cách này, cho dù người quân nhân có nghe được âm thanh kêu cứu của cô thì cũng không thể cứu cô nhanh bằng tốc độ rút dao của tên buôn người được.

Lỡ đâu tên này thẹn quá hóa giận, rút dao ra đâm cô một nhát thì sao!

Ở niên đại này, điều kiện chữa bệnh ở các bệnh viện không tốt như hiện đại, thân thể nhỏ bé này của cô chịu không nổi đâu.

Chỉ có thể chờ mong, người quân nhân này có giác quan tốt, cảm nhận được ánh mắt cầu cứu của cô.

Nghe nói con người có tính cảnh giác rất cao, nếu bị nhìn chằm chằm họ sẽ có cảm giác, hơn nữa còn theo bản năng nhìn về phương hướng đó.

Tề Minh Nguyệt dùng sức trừng mắt, dùng sức mà nhìn.

Mau cứu tôi đi mà!

Người quân nhân này có vẻ như cũng mới xuống từ xe lửa, chắc là xuống ga mua chút đồ.

Khi Tề Minh Nguyệt nhìn thấy, người quân nhân đã mua đồ xong, anh chuẩn bị lên lại toa xe trên tay anh còn cầm theo túi giấy .

Bọn buôn người hẳn là cũng thấy người quân nhân, bọn họ dùng sức kéo Tề Minh Nguyệt đi hướng khác. Bọn họ căn bản không cho cô cơ hội tới gần.

Khoảng cách càng ngày càng xa, Tề Minh Nguyệt thất vọng rũ mắt.

Cũng là xuyên qua như nhau, người ta xuyên thành bạch phú mỹ sống đời nhàn nhã, đến phiên cô, cũng là bạch phú mỹ nhưng là bạch phú mỹ nằm trong tay bọn bắt cóc!

Bị bọn họ bán tới một ngọn núi nhỏ hẻo lánh nào đó, trở thành một cỗ máy tình dục cho một ông già đầu bù tóc rối nào đó.

Đoạn ký ức này của nguyên chủ hiện lên trong đầu Tề Minh Nguyệt.

Cô cũng không biết người được nuôi trong sự yêu thương như nguyên chủ sao có thể sống trong cái địa ngục đó được hai năm. Chỉ cần nghĩ tới là cô không thể nào thở nổi.

Nguyên chủ cũng coi như có đạo đức làm người, cô ấy chỉ để cho cô những sự kiện mà cô ấy trải qua, cũng không để lại cảm xúc của cô ấy cho cô.

Bằng không cô không thể nào chịu được nhiều cảm xúc trái ngược nhau trong cùng một lúc, càng không có sức lực đi cứu mình.

Như cho dù như thế, chỉ cần Tề Minh Nguyệt nghĩ đến chính mình cũng có khả năng bị như thế cô vẫn nhịn không được giật mình.

Tuyệt đối không được!

Cô tiếp tục nhìn chằm chằm người quân nhân, ngóng trông người quân nhân dời tầm mắt. Cô vừa nhìn chằm chằm người quân nhân vừa liếc xung quanh những nơi khác.

Lúc này, một người trung niên mặc áo Tô Trung Sơn đi lướt qua bọn buôn người, bên phải người đàn ông còn kẹp một túi tài liệu màu đen.

Trong khoảnh khắc đó, cô nổi lên một ý tưởng.

Tề Minh Nguyệt mất sức ngã lên người phụ nữ buôn người, cô âm thầm gật đầu.

Cũng may cô chọn được người dùng tốt, không uổng công cô dùng hết sức lực.

Không thể ngờ được, giọng của người đàn ông này siêu cấp lớn, ông vừa hét lên một cái, cả khu vực đang nhốn nháo đều tập trung ánh nhìn về đây.

Tề Minh Nguyệt thấy người quân nhân chuẩn bị lên xe cũng chú ý đến bên này, anh đang sải bước qua đây.

“Hiểu lầm, hiểu lầm, con gái tôi bị bệnh, tâm trạng không tốt nên mới đùa một chút. Anh trai này, túi của anh đây, vẫn còn ở đây.”

Tên bắt cóc đoạt lại cái túi công văn trong ngực Tề Minh Nguyệt, hắn ta bầy ra khuôn mặt tươi cười đưa cho người đàn ông trung niên.

Tề Minh Nguyệt biết miệng lưỡi bọn bắt cóc rất tráo trở, dựa vào cái miệng này bọn họ cô chỉ có gây phiền phức cho bọn họ trong chốc lát mà thôi.

Cho dù bây giờ cô có cãi lại, bọn bắt cóc cũng sẽ có cách làm cho mọi chuyện trở nên hợp lý.

Tề Minh Nguyệt thật sự không dám đánh cuộc vào những người đứng xem này, mục tiêu cô tìm để giúp mình không phải là mấy người đang vây xem.

“Ba người giỡn mặt với tôi đấy à, loại đồ vật này có thể lấy ra giỡn sao? Đây chính là tư liệu của xưởng tôi, nếu có tổn thất gì mấy người có gánh nổi không?”

Người đàn ông trung niên một bên kiểm tra túi tài liệu một bên đen mặt dạy dỗ, vừa nhìn là biết người này ở chỗ làm cũng rất hay dạy dỗ người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc