Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Editor: Tô Nhi
—--------------
Trước năm 18 tuổi, cuộc sống của nguyên chủ có bao nhiêu tươi sáng thì sau năm 18 tuổi càng có bấy nhiêu tâm tối. Chính xác mà nói, cô ấy sống một cuộc sống khiến ai cũng chua xót.
Chẳng trách nguyên chủ lại không muốn sống lại lần nữa.
Vừa lúc Tề Minh Nguyệt ở hiện đại không hiểu sao lại xuyên qua đây, rồi nhận luôn cái cuộc sống này của nguyên chủ.
Má nó!
Hiện tại. xe lửa đang ngừng ở một nhà ga nào đó, người người lên xuống đặc biệt đông.
Nhà ga xe lửa chật như nêm cối, bọn bắt cóc cũng vì thế mà không kéo Tề Minh Nguyệt đang hôn mê đi nhanh được.
May mắn là còn chưa ra khỏi nhà ga, cô còn có cơ hội để tự cứu mình.
Tề Minh Nguyệt dùng sức bóp đầu ngón tay mình, tay cô như muốn đứt ra, nhưng sự đau đớn này làm cô hơi tỉnh táo một chút.
Hai người này nhất định là đã đánh thuốc mê cơ thể này.
Tuy rằng cô ở hiện tại xuyên tới, tiếp nhận lấy cơ thể này, nhưng thuốc mê vẫn còn có tác dụng trên cơ thể.
Cô cảm giác chân mình như đang dẫm trên miếng bông chứ không phải mặt đất, hai chân thì mềm nhũn như sợi bún.
Cảnh vật ở trước mắt không ngừng lắc lư, triệu chứng choáng váng cũng chưa biến mất.
Việc xuyên qua đây cũng không có làm cho khối cơ thể này có sức lực mạnh hơn.
Cho dù ở hiện đại cô từng rèn qua võ phòng thân nhưng mà với cái thể trạng hiện tại của cơ thể này thì căn bản cái võ ấy không có tác dụng gì.
Nguyên chủ đời trước xác thật là bị bắt cóc, như vậy, nếu trông chờ vào đám thanh niên tri thức không thấy cô rồi đuổi tới đây là điều không thể.
Vốn dĩ nguyên chủ và mấy người thanh niên tri thức xuống nông thôn ngồi cùng nhau, trong đó cũng bao gồm nam sinh khuyên cô đi.
Nhưng tính tình nguyên chủ khó gần, cô ấy xảy ra tranh chấp với người ngồi bên cạnh. Sau đó nguyên chủ thờ phì phì rời đi vệ sinh, chính vì thế mới bị chụp thuốc mê.
Hai người bắt cóc cải trang là cán bộ vừa hút thuốc vừa nói chuyện. Bọn họ đi theo nguyên chủ qua mấy toa xe cũng không ai chú ý đến.
Sau đó, đám người thanh niên tri thức kia phát hiện nguyên chủ đi lâu rồi mà vẫn chưa trở lại, lúc bọn họ chạy tới nhà vệ sinh kiểm tra thì nguyên chủ đã bị bắt ra khỏi nhà ga lâu rồi.
Dọc theo đường có vài hành khách hỏi thì hai người bắt cóc cải trang thành đôi vợ chồng đưa con gái đến thành phố lớn khám bệnh, ai hỏi đến thì nói là con gái bị bệnh.
Khuôn mặt như hoa của nguyên chủ bị bọn họ dùng khăn che đi phân nửa, hơn nói, mấy hành khách ở toa xe khác không có ai quen biết nguyên chủ, cho nên bọn họ không bị nghi ngờ.
Thời điểm xe lửa dừng ở trạm dừng, nguyên chủ cứ như vậy bị mang xuống xe.
Tay Tề Minh Nguyệt chỉ cần khẽ động, hai người bên cạnh lập tức trở nên khẩn trương.
Hiện tại, cả người cô đều vô lực, cô căn bản không thể thoát được, cho dù thoát được cũng rất khó để cắt đuôi được bọn họ.
Sau khi phân tích cẩn thận, cô cảm thấy tự mình chạy trốn là rất khó, cô cần tìm người nào đáng tin cậy để giúp đỡ.
Trên ga xe lửa có rất nhiều hành khách, ai cũng vội vội vàng vàng, nhưng không ai chú ý đến tình huống của cô.
Cổ họng của Tề Minh Nguyệt khô khốc, vừa rồi thời điểm nuốt miếng nước bọt cô liền biết bây giờ cô không thể nào phát ra âm thanh lớn.
Muốn kêu người giúp đỡ nhưng phỏng chừng vừa nói được hai tiếng đã bị tạp âm che mất.
Trên tay người đàn ông có dao, nó được dấu trong quần của hắn ta.
Tề Minh Nguyệt biết cô chỉ có một cơ hội để bỏ trốn, cô không thể lãng phí.
Tháng ba trời vẫn còn lạnh nhưng sau lưng cô lại ra mồ hôi, mỗi cơn gió lạnh thoáng qua cô đều cảm thấy lạnh buốt đến tận tim gan.
Đôi mắt cô không ngừng nhìn bốn phía xung quanh, hy vọng tìm được một cơ hội thích hợp.
Đột nhiên trước mắt cô xuất hiện một thân ảnh mặc đồ màu xanh thẫm, người này mày kiếm mắt sáng, dáng người đĩnh bạt, cả người mặc quân trang, trên eo còn có sợi dây nịt màu đen, cao chừng một mét tám.
[Anh trai ơi, anh mau nhìn tôi đi, anh mau nhận ra ánh mắt của đứa trẻ đáng thương là tôi đi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)