Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Editor: Tô Nhi
—--------------
Mà nguyên chủ là con gái duy nhất trong nhà, từ nhỏ đã được mọi người cưng chiều, che chở. Thậm chí có thể nói là ngậm trong miệng sợ tan cầm trong tay sợ ngã.
Mặc kệ là ở niên đại nào, mọi người đều ước mơ mình được sống trong những ngày tháng tốt đẹp
Xuyên qua cũng tốt, xuyên qua thật tuyệt.
Không thể tưởng tượng được một người làm công ăn lương như cô thế mà có cơ hội bước lên đỉnh cao của cuộc đời, kê cao gối nằm nghỉ ngơi.
Tề Minh Nguyệt luôn treo trên miệng rằng phải kiếm thật nhiều tiền, sớm có một ngày về quê sửa nhà rồi trồng rau nuôi cá sống qua ngày.
Bây giờ, cuộc sống trong mơ đó chỉ cần cô vẫy tay là có.
Huống hồ nguyên chủ mới 18 tuổi, vô duyên vô cớ được trẻ hơn mười tuổi, lần xuyên không này cô vẫn có lời nha.
Nếu cái bánh nhân thịt này đã rơi trúng người cô thì đương nhiên cô không chút do dự nhận lấy rồi.
Tề Minh Nguyệt mới vừa tưởng tượng như thế, trong đầu lập tức vang lên một giọng nữ đầy sắc nhọn, “Đây là do cô đồng ý đó, tôi không có bắt ép cô. Tôi mới không muốn quay về, tôi đem cơ thể này của tôi tặng cho cô đó, cô phải giúp tôi hiếu thuận với ba mẹ tôi.”
Thanh ầm dồn dập, bộ dạng gấp gáp không chờ nổi.
Tề Minh Nguyệt hoảng sợ, “Ai? Là ai nói chuyện?”
Cô cho rằng mình đang nói nhưng trên thực tế thì không phải vậy, cô chỉ thấy thân thể nhẹ đi, cả người rơi vào một khoảng không gian trắng.
Vừa không có thực vừa không có sức, ngoài hoa mắt chóng mặt ra thì tất cả mọi thứ đều không có.
Tề Minh Nguyệt muốn duỗi tay nhấc chân cho thoải mái thì đột nhiên trước mặt cô xuất hiện một vị cô gái rất đẹp, làn da cô ấy trắng nõn, tướng mạo mỹ miều, tóc cô ấy được bện thành hai bím nhỏ, trên người mặc chiếc váy bông dài màu vàng.
Biểu cảm của cô ấy có chút vặn vẹo, đáy mắt đều là sự nôn nóng, sợ hãi,.....còn có chút hưng phấn.
Tề Minh Nguyệt nghi hoặc mà sờ sờ mặt mình, lại nhìn quần áo của chính mình.
Trước khi đi ngủ cô thay cái áo tay ngắn hình thỏ con, đây là kiểu quần áo bình thường.
Chẳng lẽ người đẹp trước mắt sợ thỏ con? Đến cả họa tiết in trên quần áo cũng sợ à?
Nhưng mà người đẹp mặc váy trước mặt có chút quen mắt.
Đôi mắt Tề Minh Nguyệt bỗng nhiên sáng lên, đây không phải là nữ chính trong bộ phim vừa rồi sao.
“Cô là…..”
Tề Minh Nguyệt vừa mở miệng nói hai chữ thì người đẹp bỗng nhiên vung tay lên, một đám sương mờ tản ra nhưng rất nhanh lại che đi cả người cô ấy.
Người đẹp mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng như trút được gánh nặng.
“Chính là cô muốn, tôi không ép cô. Đây là phần quà cuối cùng tôi tặng cho cô, hy vọng nó có tác dụng với cô, tạm biệt.”
Trong lòng Tề Minh Nguyệt căng thẳng, cô liên tục lùi về phía sau, nhưng cô còn chưa kịp tránh hoặc có thể nói là cô không thể tránh, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn đám sương mù kia bao lấy mình, sau đó biến mất không thấy tăm hơi.
“Tê!”
Cảm giác không có sức lực cùng với sự hoa mắt chóng mắt lần nữa đánh úp cô, Tề Minh Nguyệt nhịn không được rên rỉ thành tiếng.
Mở mắt ra, cô phát hiện mình vẫn ở trên xe lửa, hai cánh tay vẫn bị trói như cũ, cô đang được đỡ một cách thô bạo để chen chúc di chuyển.
Lần này, rốt cuộc Tề Minh Nguyệt cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Người đẹp vừa rồi trong không gian trắng chính xác là nguyên chủ, cũng chính là, nguyên chủ ở tương lai trọng sinh trở về.
Vậy đám khói xám kia, có lẽ là ký ức của nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


