Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 27: Chọn Phòng

Cài Đặt

Chương 27: Chọn Phòng

Editor: Tô Nhi

“Chị Lâm Lâm, đồng chí Phó, những thanh niên trí thức khác đâu rồi ạ? Sao em không thấy ai cả?”

Tề Minh Nguyệt đảo mắt nhìn quanh, trong sân có rất nhiều căn phòng đang khóa cửa, rõ ràng chủ nhân của chúng không có ở đây.

Ngoài trừ Khâu Lâm Lâm và Phó Minh Phi ra, cô chỉ thấy mỗi Đường Tiểu Thu chứ chẳng thấy thêm ai khác.

“Những thanh niên trí thức mới đến hôm qua, ngoài Đường Tiểu Thu ra thì hôm nay đều đến công xã để mua thêm đồ sinh hoạt. Còn những người cũ thì lên núi cả rồi. Dạo này bắt đầu có rau dại mọc, họ đi hái rau dại. Giờ chưa đủ người, đợi tối mọi người về rồi chị sẽ giới thiệu cho em làm quen một lượt.”

Khâu Lâm Lâm kiên nhẫn giải thích, trong lòng lại hơi lo. Tối qua trại thanh niên trí thức đã tổ chức buổi đón tiếp nhỏ cho mấy người mới, không ngờ hôm nay lại thêm một người nữa. Trong tay mọi người cũng chẳng còn đồ gì ngon để đãi, tối nay chỉ có thể giới thiệu sơ qua thôi.

“Vâng, em nghe chị Lâm Lâm. Vậy mình đi xem phòng trước nhé.”

Căn nhà này không giống như kiểu nhà ba gian của những đại hộ giàu có trong thời cổ mà Tề Minh Nguyệt vẫn tưởng. Nhà đại hộ thật sự thường chia ra chính phòng, nhà ngang, nhà hậu, và hậu viện, còn chỗ này thì không theo bố cục đó.

Viện của thanh niên trí thức cũng là kiểu nhà ba dãy, chỉ là mỗi dãy đều có bảy căn nhà gạch xanh mái ngói xây liền nhau, hướng nam quay ra trước, lưng tựa bắc. Trước mỗi căn đều có một khoảng sân nhỏ.

Tề Minh Nguyệt thấy dáng vẻ này lại giống như ba hàng nhà sau dựng nối tiếp nhau, rồi dùng tường bao quanh để thành một khu kín.

Hiện tại dãy thứ nhất bảy phòng đã có người ở hết, dãy thứ hai bảy phòng có năm người, còn dãy thứ ba bảy phòng đều trống cả.

Vì thích yên tĩnh, Tề Minh Nguyệt chọn căn phòng trong cùng của dãy thứ ba.

Phòng này thông gió cả hai hướng nam – bắc, ước chừng rộng khoảng 30 mét vuông, ngang tầm 5 mét, dài khoảng 6 mét. Trên bức tường phía bắc có một khung cửa sổ, nhưng hai cánh đã bị người ta cạy mất, chỉ còn trơ ra một lỗ vuông vức, gió thốc vào ào ào.

Ngó qua lỗ đó, sau nhà là một khoảng sân trời nhỏ. Sau sân là bức tường cao, trên đỉnh còn gắn những mảnh ngói sắc nhọn lấp lánh dưới ánh nắng trông rất an toàn, chẳng lo ai leo vào được.

Tề Minh Nguyệt khá hài lòng với căn phòng, trong đầu cô đã bắt đầu hình dung cách sắp xếp đồ đạc.

Sau khi tiễn Khâu Lâm Lâm người còn định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cô đi ra ngoài gọi hai người Cố Cảnh Ngạn.

Cô biết Khâu Lâm Lâm có lẽ muốn khuyên cô chọn phòng khác, nhưng do quen biết chưa sâu nên ngại không nói.

Khi viện đông nhất, nơi này từng có đến mười lăm người, nghĩa là có mười lăm phòng hoàn chỉnh, đủ cho hiện tại mọi người chia nhau ở.

Tuy mấy phòng còn lại bây giờ khá nhếch nhác, tường bị ám khói, nền nhà gồ ghề, nhưng đều dễ xử lý cả.

Tề Minh Nguyệt hiểu ý tốt của Khâu Lâm Lâm, chỉ là cô không định nhận.

Đến đây cô mới hiểu, khi nãy Khâu Lâm Lâm nói “nhà do đại đội Lý Gia Câu cấp cho thanh niên trí thức rất tốt”, câu đó thật ra mang theo chút ý khác trong lòng. Hóa ra, lý do Khâu Lâm Lâm và Phó Minh Phi cười đầy ẩn ý là vì tiền thuê phòng ở đây đắt vô cùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc