Editor: Tô Nhi
“Chị Lâm Lâm, đồng chí Phó, những thanh niên trí thức khác đâu rồi ạ? Sao em không thấy ai cả?”
Tề Minh Nguyệt đảo mắt nhìn quanh, trong sân có rất nhiều căn phòng đang khóa cửa, rõ ràng chủ nhân của chúng không có ở đây.
Ngoài trừ Khâu Lâm Lâm và Phó Minh Phi ra, cô chỉ thấy mỗi Đường Tiểu Thu chứ chẳng thấy thêm ai khác.
Căn nhà này không giống như kiểu nhà ba gian của những đại hộ giàu có trong thời cổ mà Tề Minh Nguyệt vẫn tưởng. Nhà đại hộ thật sự thường chia ra chính phòng, nhà ngang, nhà hậu, và hậu viện, còn chỗ này thì không theo bố cục đó.
Viện của thanh niên trí thức cũng là kiểu nhà ba dãy, chỉ là mỗi dãy đều có bảy căn nhà gạch xanh mái ngói xây liền nhau, hướng nam quay ra trước, lưng tựa bắc. Trước mỗi căn đều có một khoảng sân nhỏ.
Tề Minh Nguyệt thấy dáng vẻ này lại giống như ba hàng nhà sau dựng nối tiếp nhau, rồi dùng tường bao quanh để thành một khu kín.
Hiện tại dãy thứ nhất bảy phòng đã có người ở hết, dãy thứ hai bảy phòng có năm người, còn dãy thứ ba bảy phòng đều trống cả.
Vì thích yên tĩnh, Tề Minh Nguyệt chọn căn phòng trong cùng của dãy thứ ba.
Phòng này thông gió cả hai hướng nam – bắc, ước chừng rộng khoảng 30 mét vuông, ngang tầm 5 mét, dài khoảng 6 mét. Trên bức tường phía bắc có một khung cửa sổ, nhưng hai cánh đã bị người ta cạy mất, chỉ còn trơ ra một lỗ vuông vức, gió thốc vào ào ào.
Ngó qua lỗ đó, sau nhà là một khoảng sân trời nhỏ. Sau sân là bức tường cao, trên đỉnh còn gắn những mảnh ngói sắc nhọn lấp lánh dưới ánh nắng trông rất an toàn, chẳng lo ai leo vào được.
Tề Minh Nguyệt khá hài lòng với căn phòng, trong đầu cô đã bắt đầu hình dung cách sắp xếp đồ đạc.
Sau khi tiễn Khâu Lâm Lâm người còn định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cô đi ra ngoài gọi hai người Cố Cảnh Ngạn.
Cô biết Khâu Lâm Lâm có lẽ muốn khuyên cô chọn phòng khác, nhưng do quen biết chưa sâu nên ngại không nói.
Phong trào “thanh niên trí thức xuống nông thôn” đã bắt đầu từ những năm sáu mươi, khu nhà này từng tiếp đón rất nhiều đợt người.
Nhiều phòng từng có người ở, trong đó đã dựng sẵn giường lò, cửa sổ cũng đầy đủ. Dù có cửa sổ vài phòng giấy đã rách giấy nhưng chỉ cần thay tấm mới là ổn, dọn dẹp sơ qua là có thể ở ngay, điều kiện tốt hơn hẳn phòng cô chọn.
Những người mới đến hôm qua đều chọn những căn như thế.
Khi viện đông nhất, nơi này từng có đến mười lăm người, nghĩa là có mười lăm phòng hoàn chỉnh, đủ cho hiện tại mọi người chia nhau ở.
Tuy mấy phòng còn lại bây giờ khá nhếch nhác, tường bị ám khói, nền nhà gồ ghề, nhưng đều dễ xử lý cả.
Tề Minh Nguyệt hiểu ý tốt của Khâu Lâm Lâm, chỉ là cô không định nhận.
Đến đây cô mới hiểu, khi nãy Khâu Lâm Lâm nói “nhà do đại đội Lý Gia Câu cấp cho thanh niên trí thức rất tốt”, câu đó thật ra mang theo chút ý khác trong lòng. Hóa ra, lý do Khâu Lâm Lâm và Phó Minh Phi cười đầy ẩn ý là vì tiền thuê phòng ở đây đắt vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



