Editor: Tô Nhi
Tiền thuê nhà một tháng một đồng rưỡi, một năm mười tám đồng, đúng là mức giá “trên trời” trong thời buổi này.
Giờ chỉ cần năm xu là mua được một cái màn thầu to, bảy tám hào là có thể mua một cân thịt ba chỉ béo ngậy. Trong khi công nhân học việc ở thành phố một tháng lương còn chưa tới mười tám đồng thì cái tiền thuê nhà ở nông thôn như thế này đúng là quá sức tưởng tượng.
Đã tốn tiền như vậy, mà giá mỗi căn đều ngang nhau nên trong mắt Khâu Lâm Lâm, chọn phòng có sẵn mới là khôn ngoan. Như vậy không cần tốn thêm công sức và tiền bạc để làm giường đất hay lắp cửa sổ mới, rõ ràng lợi hơn nhiều.
Còn Tề Minh Nguyệt thì không thiếu chút tiền này, nên đương nhiên chọn phòng theo ý mình.
Cô chọn căn trong cùng, vừa yên tĩnh lại ít người quấy rầy, hơn nữa cô còn có một toan tính nhỏ khác.
Cô muốn hỏi xem có thể mở một cánh cửa nhỏ ở tường bên hông hay không, như vậy mỗi lần ra ngoài, cô không cần đi xuyên cả khu nhà, tiết kiệm được khối thời gian.
Chỉ là chưa biết trong thôn có cho phép làm vậy không, với lại cửa nhỏ đó phải đi đâu mua nữa.
Cửa phòng hiện tại thì trông khá chắc chắn, cửa đôi gỗ dày, cũng không cần thay.
Cố Cảnh Ngạn và Sở Văn Tu mang giúp hành lý cùng số lương thực mượn từ thôn vào phòng cho cô.
“Ở đây cái gì cũng chưa có, cô định tối nay ngủ kiểu gì?”
Cố Cảnh Ngạn nhíu mày, cô gái này đi loanh quanh nửa ngày, cuối cùng lại chọn đúng cái phòng thế này, đúng là khiến người ta đau đầu.
“Ờ đúng đó em gái, phòng này chưa có cửa sổ, giường cũng không, làm sao mà ngủ được?”
Sở Văn Tu cũng gật đầu đồng ý.
Tề Minh Nguyệt định tiễn Cố Cảnh Ngạn và Sở Văn Tu xong sẽ đi tìm người giúp.
Cố Cảnh Ngạn mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói gì. Cô gái này có chính kiến rõ ràng, anh có dự cảm dù có khuyên thì cũng vô ích.
Thấy anh cau mày chặt đến mức như muốn kẹp chết con ruồi, Tề Minh Nguyệt bèn dịu giọng giải thích: “Tôi thích chỗ yên tĩnh, với lại tôi còn định mở thêm một cửa nhỏ ở đây nữa. Tôi có hỏi rồi, nhà của thanh niên trí thức không có giếng riêng, tất cả đều dùng nước từ giếng cũ trong thôn. Nếu mở cửa nhỏ, sau này đi lấy nước sẽ gần hơn nhiều.”
Thực ra không chỉ vậy, có cửa nhỏ còn tiện cho cô lên núi.
Ngay sau đại đội Lý Gia Câu chính là núi Đại Thanh, trên đó có rất nhiều sản vật núi quý hiếm, cô chắc chắn không muốn bỏ lỡ.
Nghe cô nói xong, Cố Cảnh Ngạn gật đầu, liền bảo: “Thế thì đi thôi, chúng tôi cùng đi tìm người. Lát nữa tôi với Văn Tu có thể phụ cô làm chút việc.”
Tề Minh Nguyệt sững ra: “Hả? Hai anh không cần về đơn vị gấp à?”
“Không vội, tối về là được.”
Một luồng ấm áp lan khắp lòng cô. Những người lính thời này thật đơn thuần, chỉ vì trong điện thoại, ba của nguyên chủ gửi gắm đôi lời chân thành, họ liền tận tâm giúp đỡ như thế.
Làm sao bây giờ…Càng lúc càng cảm thấy mắc nợ người ta.
Thôi được, vậy đi, sau này tính cách đền đáp sau, giờ phải nhanh chóng ổn định đã.
Khi cô còn đang miên man suy nghĩ, Cố Cảnh Ngạn chỉ tay vào hành lý và bao lương thực dưới đất hỏi: “Còn mấy thứ này, cô cứ để nguyên thế à?”
Tề Minh Nguyệt sực tỉnh: “À, mẹ tôi có mang theo ổ khóa cho tôi, để tôi xem nhét ở túi nào rồi… À đây rồi, túi nhỏ này, tìm được rồi.”
Mẹ của nguyên chủ quả thật chu đáo, chuẩn bị sẵn hai ổ khóa cho cô ấy mang theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)