Editor: Tô Nhi
Tề Minh Nguyệt bóp nhẹ bàn tay tê rát, thong thả nói: “Đường Tiểu Thu, cái miệng không sạch thì phải bị đánh, biết chưa?”
“Tôi là thanh niên trí thức của Đại đội Lý Gia Câu, đương nhiên tôi phải ở đây rồi. Tôi không tin khi nhân viên tàu thu dọn hành lý của tôi mà lại không nói cho các người biết tôi đã đi đâu. Cô rõ ràng biết chuyện, vậy mà vẫn nói năng như thế, trong lòng cô đang tính toán cái gì dơ bẩn vậy hả!”
Sau giây phút yên lặng, người dân trong thôn ở xung quanh lại rì rầm bàn tán.
Tề Minh Nguyệt làm vậy hoàn toàn có chủ ý. Đường Tiểu Thu tự mình dâng cơ hội “ra oai lập uy” đến tận tay cô, cô dại gì mà không nắm lấy.
Nguyên chủ vốn có khuôn mặt quá đẹp, ở chốn nông thôn như thế này, chỉ cần tỏ ra yếu đuối một chút thôi là tai họa kéo đến liền.
Nhân dịp hôm nay có nhiều người, Tề Minh Nguyệt tiện thể dựng lên hình tượng “không dễ trêu vào”.
Nói xong, cô lập tức đổi sang vẻ mặt ấm ức, quay sang đội trưởng khóc nức nở kể khổ: “Chú ạ, chú cũng biết rõ tại sao cháu đến trễ một ngày, hai đồng chí giải phóng quân còn ở đây làm chứng. Cô Đường Tiểu Thu này vô cớ bôi nhọ thanh danh của cháu, cháu tức quá nên mới động tay, bình thường cháu không bao giờ như vậy đâu. Danh tiếng của con gái quý giá biết bao, cháu thật sự không nhịn nổi mới ra tay. Chú, cháu biết đánh người là sai, làm ảnh hưởng không tốt đến uy tín của thôn mình, cháu thật sự xin lỗi chú ạ.”
“Cô…”
Đường Tiểu Thu còn định nói gì đó, nhưng đội trưởng trừng mắt nhìn, cắt ngang luôn: “Đường Tiểu Thu, cô và thanh niên trí thức Tề ngồi cùng một chuyến tàu, cô nói linh tinh cái gì vậy hả?”
Nói xong, ông dẫn Tề Minh Nguyệt đi vào trong sân, vừa đi vừa gọi: “Phó Minh Phi, Khâu Lâm Lâm, có ở đó không?”
“Có, có, đội trưởng, bọn cháu đây.”
Một giọng nam, một giọng nữ vang lên từ phía sau.
Hai người đó vừa rồi cũng ở ngoài xem náo nhiệt, chỉ là đông người quá nên đội trưởng không nhìn thấy.
Tề Minh Nguyệt tò mò nhìn sang.
Người đàn ông là kiểu điển hình của trai Đông Bắc, thân hình cao lớn, da ngăm đen, dáng người hơi gầy, khuôn mặt vuông vức, không có chút thịt thừa nào.
Còn người phụ nữ thì dáng người thon thả, khuôn mặt thanh tú, mang khí chất dịu dàng đặc trưng của con gái Giang Nam, chỉ tiếc là nước da hơi sạm nên ảnh hưởng đến nhan sắc.
Cả hai cùng mỉm cười với Tề Minh Nguyệt, thái độ rất thân thiện.
“Chào cô, tôi là Phó Minh Phi, năm nay hai mươi lăm tuổi, tôi phụ trách các công việc liên quan đến thanh niên trí thức nam.”
“Chào cô, tôi là Khâu Lâm Lâm, năm nay hai mươi bốn, phụ trách bên nữ thanh niên trí thức, sau này có chuyện gì cô cứ tìm tôi.”
Sau khi đội trưởng đưa người tới, ông vội vàng rời đi, lúc ra cửa còn đuổi đám người trong thôn đang hóng chuyện tan đi.
“Minh Nguyệt, tôi gọi cô là Minh Nguyệt được chứ? Tôi dẫn cô đi xem quanh khu ký túc xá của thanh niên trí thức nhé. Trong viện còn vài phòng trống, cô chọn thử xem muốn ở phòng nào.”
Đợi đội trưởng đi khuất, Khâu Lâm Lâm liền dịu dàng lên tiếng.
Trong lòng cô ấy âm thầm nghĩ, vị thanh niên trí thức họ Tề này không chỉ ngồi xe jeep đến thôn, còn có hai đồng chí bộ đội hộ tống, lại được đội trưởng đích thân đưa đến tận nơi.
Cảnh vừa rồi ở cổng cô ấy cũng đã nhìn thấy hết.
Không ngờ cô gái này nhìn thì cười nói dễ gần, nhưng trong mắt lại không chứa nổi hạt cát, tính cách rất mạnh mẽ, nói động là động tay luôn.
Nên kết giao thì tốt nhất là kết giao cho khéo, tuyệt đối đừng đắc tội.
“Dĩ nhiên được rồi, vậy em gọi chị là chị Lâm Lâm nhé. Chị Lâm Lâm, ở đây bọn mình còn được tự chọn phòng sao? Lại còn có phòng đơn à? Điều kiện tốt thế ạ?”
Tề Minh Nguyệt thật sự ngạc nhiên.
Vừa nãy cô chỉ nghe đội trưởng nói là ký túc xá của thanh niên trí thức khá tốt, chứ chưa nghe nói có phòng riêng thế này.
Chỗ ở như vậy quả là quá ổn, xuyên đến đây lâu như thế rồi, cuối cùng cũng nghe được một tin vui.
“Đúng vậy, có phòng đơn. Đại đội Lý Gia Câu cấp cho bọn mình chỗ ở đúng là khá tốt đấy.”
Phó Minh Phi vừa cười vừa trả lời.
Khâu Lâm Lâm cũng mỉm cười gật đầu.
Tề Minh Nguyệt nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cảm thấy nụ cười của cả hai dường như đều mang theo chút ẩn ý, như thể đang cười cô ngây thơ quá vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








