Editor: Tô Nhi
Tề Minh Nguyệt và Cố Cảnh Ngạn liếc nhau một cái, cả hai không hẹn mà cùng tăng tốc bước chân.
Vừa rồi bảo Sở Văn Tu lái xe qua đây trước, hy vọng đừng xảy ra chuyện gì.
Chiếc xe jeep bị người ta vây kín, chật như nêm. Vừa có thanh niên trí thức, vừa có người dân trong , tiếng người ồn ào, náo động vô cùng.
Lúc này ruộng đồng cũng chẳng có việc gì làm, ai nấy đều rảnh rỗi.
Trong thôn bỗng xuất hiện một chiếc ô tô, đương nhiên mọi người ùa ra xem náo nhiệt rồi.
“Làm cái gì thế, làm cái gì thế, sao ai cũng chen chúc trước cổng vậy hả!”
Tiếng quát của đội trưởng vang lên, đám đông tản ra một chút, ba người nhân cơ hội chen vào được.
Sở Văn Tu đang dựa vào cửa xe, vẻ mặt xấu hổ không biết làm sao. Trước mặt anh ấy là một cô gái nhỏ nhắn đang uốn éo làm điệu, nói năng õng ẹo cái gì đó.
Tề Minh Nguyệt liếc môi, thầm nghĩ: Đây là thể loại người gì thế?
Từ xa đã ngửi thấy mùi “trà xanh” nồng nặc.
Thời tiết lạnh như thế này mà lại chỉ mặc có mỗi chiếc áo len màu hồng, không sợ bị cảm chết à.
“Lão Cố, em gái, hai người cuối cùng cũng tới rồi à, hành lý vẫn còn trên xe, hai người định chuyển đi đâu?”
Sở Văn Tu thấy Cố Cảnh Ngạn và Tề Minh Nguyệt liền sáng mắt, anh ấy vội vàng vẫy tay chào.
Cô gái kia quay người lại, lúc này mới lộ rõ khuôn mặt.
À, chẳng phải đó là “bông hoa trắng nhỏ” trên tàu, người đã cãi nhau với nguyên chủ sao? Hình như tên là Đường Tiểu Thu.
Cô ta đang để mắt tới Sở Văn Tu, chủ động tấn công chứ gì?
Rõ ràng lúc ở trên tàu còn đang nịnh bợ một người khác cơ mà, sao bây giờ đã đổi mục tiêu nhanh vậy?
Trước đây, nguyên chủ thấy Đường Tiểu Thu cứ suốt ngày làm bộ làm tịch, ra dáng “vợ nhỏ ngoan hiền” lấy lòng đàn ông thì ngứa mắt, nói cô ta vài câu.
Kết quả lại bị cô nàng “trà xanh” này giả vờ đáng thương, khiến người khác hiểu lầm, rồi tức giận bỏ đi một mình, bị bọn buôn người bắt được.
Nguyên chủ vốn được nuông chiều, tính cách đơn thuần, suy nghĩ ít, nhìn chuyện gì cũng quá lý tưởng.
Còn theo cách nghĩ của Tề Minh Nguyệt thì Đường Tiểu Thu muốn lấy lòng ai thì cứ lấy lòng, liên quan gì đến mình? Cứ coi như xem trò vui, việc gì phải xen vào, vừa mệt vừa thiệt thân.
Mỗi người đều có cách sinh tồn riêng, điều bạn cho là sai, với người khác có khi lại là lẽ thường.
Gặp người cùng tần số thì cứ vui vẻ mà sống, còn gặp người tam quan bất đồng thì thôi, không qua lại nữa là xong.
Có gì đáng để nổi giận chứ?
“Tề Minh Nguyệt! Cô sao lại ở đây? Cô không phải đã bỏ trốn theo người ta rồi à?”
Đường Tiểu Thu hét lên với vẻ không thể tin nổi.
Trên trán Tề Minh Nguyệt lập tức hiện ra mấy vạch đen, nghe xem cô ả này nói kiểu gì vậy chứ!
Cái gì mà “bỏ trốn theo người ta”?
Đúng là hễ mở miệng ra là muốn bôi nhọ người khác!
Thời đại này, ở một nơi như thế này, chỉ cần có lời đồn là có thể lan ra khắp nơi.
Thật sự không thể hiểu nổi mấy người có kiểu tư duy như thế.
Tề Minh Nguyệt thản nhiên bước lên trước, chẳng nói chẳng rằng, vung tay tát thẳng một cái.
“Bốp!”
Âm thanh giòn tan vang lên, cả hiện trường lập tức im phăng phắc.
Đường Tiểu Thu trợn trừng mắt nhìn Tề Minh Nguyệt, nhưng cơ thể lại theo bản năng lùi về sau một bước.
Biết ngay mà, cũng chỉ là loại người ngoài cứng trong mềm thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)