Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 24: Chỗ Ở Của Thanh Niên Tri Thức

Cài Đặt

Chương 24: Chỗ Ở Của Thanh Niên Tri Thức

Editor: Tô Nhi

Tề Minh Nguyệt bóp nhẹ tờ phiếu vay lương thực trong tay, cười híp mắt nói.

Lương thực mà thôn tạm ứng cho thanh niên trí thức gồm 50 cân khoai lang, 50 cân bột ngô, 30 cân gạo cao lương và thêm 30 cân khoai tây.

Hiện đang vào thời điểm giáp hạt, thóc lúa trong thôn chẳng còn bao nhiêu, nên chỉ được ứng một lần đầu tiên. Sau đó, khi làm được công điểm thì phải ưu tiên trả lại cho thôn trước.

Chút lương thực này cũng chẳng ăn được bao lâu, có lẽ chỉ để giúp người mới tới tạm qua giai đoạn đầu, chứ chắc chắn không đủ đến vụ thu hoạch mới.

Lại có vài cô gái dựa vào chút nhan sắc, tán tỉnh bâng quơ mấy chàng trai trẻ trong thôn hay mấy bà chị ngốc nghếch, để kiếm thêm miếng ăn.

Trên đường đi, đội trưởng kể cho cô nghe không ít “chuyện thú vị” của đám thanh niên trí thức trước kia.

Nghe xong, trong lòng Tề Minh Nguyệt rợn cả tóc gáy.

Đại đội Lý Gia Câu đối với mấy người tự xưng “về nông thôn xây dựng quê hương” này vẫn giữ thái độ buông lỏng. Người trong thôn không kỳ vọng họ làm được gì cho nông thôn, chỉ cần đừng gây ảnh hưởng tới sản xuất là được.

Công điểm kiếm được nhiều hay ít đều tùy vào ý muốn của từng người. Nhưng nếu công điểm không đủ, không được chia lương thực, đói thì cũng mặc kệ, thôn tuyệt đối không cho nợ, càng không phát lương thực chịu.

Chỗ ở của thanh niên trí thức được bố trí ở một khu vực cách xa thôn, nằm dưới chân núi phía sau.

Đó là khu nhà từng do một gia đình giàu có xây dựng, nhưng trong thời kỳ “phá tứ cựu” (phá bỏ bốn cái cũ), mọi thứ bên trong đã bị đập phá, dọn sạch.

Thân nhà thì rất chắc chắn, mặc dù từng bị cháy hai lần mà vẫn trụ vững.

Người trong thôn đông, nhà đó lại khó chia đều, ai đến ở cũng bị người khác dị nghị, nên để hoang nhiều năm.

Mấy năm gần đây, khi có phong trào thanh niên trí thức về nông thôn, nơi này mới được sử dụng lại.

Nhà đó được giao cho thanh niên tri thức ở, mỗi năm nộp một ít tiền thuê cho thôn, cuối năm thôn chia lại khoản đó cho từng hộ.

Trước đây từng có người không chịu đóng tiền thuê nhà, nói rằng thanh niên trí thức đi xây dựng nông thôn là chính sách của nhà nước, quốc gia đã cấp trợ cấp xây nhà, nên đại đội phải lo chỗ ở miễn phí.

Nhưng đội trưởng nói rằng thôn chưa bao giờ thấy đồng trợ cấp nào, nên không thể bỏ tiền túi ra xây nhà cho họ.

Không xa khu nhà ấy, gần hơn về phía thôn, còn có mấy căn nhà đất sét do dân trong thôn bỏ lại.

Bốn phía hở toang hoác, chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể sập.

Những căn nhà ấy cũng thuộc quyền quản lý của thôn, cái này là dành cho thanh niên trí thức ở miễn phí.

Có sự so sánh rõ ràng như vậy, chỉ có rất ít người chọn ở miễn phí.

Nhưng hầu như họ chỉ chịu nổi hai ngày, rồi lại dọn về khu nhà cũ của địa chủ, dù sao tiền thuê có thể để cuối năm trả, thậm chí dùng công điểm trừ cũng được.

Sau khi nhận xong lương thực, trên đường đi đến khu tập thể thanh niên trí thức, đội trưởng vừa đi vừa thao thao bất tuyệt, còn Tề Minh Nguyệt thỉnh thoảng xen vào vài câu cho có chuyện.

Cố Cảnh Ngạn lặng lẽ vác theo một trăm sáu mươi cân lương thực của Tề Minh Nguyệt đi bên cạnh, không kêu ca nửa lời.

Tề Minh Nguyệt thỉnh thoảng liếc sang nhìn anh, nghĩ bụng “nợ nhiều thì chẳng sợ nữa”. Thật sự là cô có muốn tự mang cũng không nổi nên đành tiếp tục phiền đến anh thôi.

Tuy vậy, trong lòng cô đã tính sẵn rồi, sau này khi rảnh, cô nhất định sẽ làm nhiều món ngon mang đến đơn vị cho anh, coi như chút đền đáp.

Tay nghề nấu nướng của cô không tệ, đủ để khiến người khác hài lòng.

Cô cũng đã hỏi thăm kỹ rồi từ đại đội Lý Gia Câu đi bộ đến đơn vị bộ đội và đi đến công xã đều mất khoảng hai tiếng rưỡi.

Còn chưa đến cổng khu tập thể, ba người đã nghe thấy bên trong ồn ào náo nhiệt.

Tiếng cười của phụ nữ, tiếng quát của đàn ông, tiếng trẻ con la hét… hòa trộn thành một mớ âm thanh hỗn loạn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc