Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Editor: Tô Nhi
—----------------
Tề Minh Nguyệt cố gắng mở mắt dậy trong trạng thái mơ màng. Sao xung quanh cô ồn ào thế nhỉ?
Tề Minh Nguyện chậm rãi mở mắt ra, trước mắt cô giống như là có vòng xoáy không gian, những vòng tròn đen trắng không ngừng xoay ở trước mặt, cái gì cô cũng không nhìn thấy rõ.
Mí mắt cô cuối cùng cũng không còn chịu được nữa, chậm rãi khép mắt lại, lần nữa chìm sâu vào bóng tối.
Mơ mơ màng màng, cô hình như nghe thấy giọng nói của hàng xóm, hình như bà ấy đang chê bộ phim cẩu huyết nào đó
Cô còn nghe thấy tiếng tivi đang phát ở trong nhà.
Một người phụ nữ cứ lặp đi lặp lại một lời thoại, điên cuồng lải nhải.
“Vì cái gì lại cho tôi sống lại? Tôi không muốn sống lại, tôi không cần sống lại, để cho tôi đi đi, tôi không muốn ở đây, tôi không muốn trải qua những chuyện đó…..”
Khi Tề Minh Nguyệt mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đang bị ai đó vừa nâng vừa kéo trên lối đi nhỏ của tàu hỏa.
Cả người cô không có chút sức lực, đau đầu hoa mắt, hoàn toàn dựa vào sức của hai người đang kéo cô để di chuyển.
Đây là tình huống gì vậy?
Tề Minh Nguyệt cố gắng chống lại cơn chóng váng, cô dùng sức mở mắt, âm thầm quan sát xung quanh.
Rõ ràng là cô đang ngủ ở nhà, sao bây giờ cô lại ở trên xe lửa?
Mà xe lửa này cũng có chút kỳ quái.
Chỗ ngồi trên xe toàn là ghế cứng làm từ gỗ thô, cũng không được mài nhãn, nếu ngồi lâu trên ghế này thể nào cũng đau eo với mông.
Hành khách trên xe ai cũng mặc đồ giống như những bức ảnh chụp từ 1970, màu đen, màu xám, màu xanh đen, màu xanh biển đậm,...nói chung là những màu tối.
Rồi Tề Minh Nguyệt nhìn xuống chiếc áo bông màu xanh lục đang bận trên người với chiếc quần đen của mình, cô không tự giác mà nuốt một ngụm nước miếng.
Cô mở to mắt rồi nhắm lại, lần nữa mở ra rồi nhắm lại tiếp, cô nhéo nhẹ vào lòng bàn tay mình.
Đau quá!
Vậy chắc chắn đây không phải là ảo giác, cô cũng không nằm mơ.
Cô thật sự xuyên qua rồi.
Sao cô chỉ ngủ một giấc, mở mắt ra thấy bản thân đã xuyên không rồi?
Cô không muốn mà!
Bình thường cô chỉ thích đọc tiểu thuyết xuyên không một chút, yêu thích nữ chính mạnh mẽ chinh phục nội dung cốt truyện một chút, nhưng cô không có ước mơ được xuyên không giống nữ chính đâu.
Mặc dù công việc ở hiện đại có áp lực nhưng sinh hoạt hằng ngày lại rất tiện, nếu bây giờ xuyên qua, ai biết sẽ xuyên tới góc xó xỉnh nào.
Ví dụ như thập niên 70 hiện tại, cái gì cũng không có đã vậy còn thiếu ăn thiếu mặc.
Không có di động, không có internet, không có cơm hộp, không có trà sữa…….
Mấy thứ đó đối với cô mà nói là quan trọng số một. Tay cô trói gà còn không chặt thì làm sao có thể làm việc nặng, cô chỉ biết ngồi làm trong văn phòng thôi.
Ở niên đại này, muốn sống được cần phải có sức lực rất lớn, với sức của cô, nói không chừng một ngày nào đó sẽ chết vì đói.
Tề Minh Nguyệt khóc không ra nước mắt: [Ông trời ơi, mau cho cô về nhà đi mà!]
Đột nhiên, đoạn ký ức ùn ùn kéo đến. Vốn Tề Minh Nguyệt đang cảm thấy choáng váng thì bây giờ cô cảm thấy trời đất quay cuồng luôn rồi, đến cả hô hấp cũng yếu đi vài phần.
Đoạn ký ức như một bộ phim chiếu chậm, con cô hệt như người đang xem bộ phim ấy.
Đoạn ký ức này là của cô gái 18, là con gái cưng trong nhà xưởng trưởng máy móc ở Hải Thị.
Cơ thể này một bạch phú mỹ hàng thật giá thật. Vừa sinh ra đã ở vạch đích.
[白富美 (Bái fùměi): Bạch Phú Mỹ
-Bạch (trắng trẻo), Phú (giàu có), Mỹ (xinh đẹp). Đây là 1 mẫu hình lý tưởng mà các cô gái đều muốn hướng đến.]
Ba của nguyên chủ là xưởng trưởng của nhà máy ở Hải Thị, mẹ là trưởng khoa phụ sản của bệnh viện lớn ở Hải Thị.
Anh hai từ nhỏ đã có nguyện vọng tham gia quân ngũ, hiện tại đang ở quân khu Tây Nam, anh hai chỉ dùng mấy năm ngắn ngủi để phấn đấu từ một tân binh thành doanh trưởng. Hiện tại, anh hai đã cưới nữ chiến sĩ văn công, cũng đã có hai đứa con.
Anh ba sau khi tốt nghiệp đại học thì vào Thị ủy làm việc, hiện tại đã lên được chức bí thư, tiền đồ rộng mở. Sau khi được đồng nghiệp giới thiệu đã cưới con gái của cục trưởng cục công an. Hiện tại cũng có hai đứa con.
Người nhà của nguyên chủ đều là người có năng lực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


