Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 12: Bánh Bao

Cài Đặt

Chương 12: Bánh Bao

Editor: Tô Nhi

—-------------------

Tề Minh Nguyệt vội vàng nhảy xuống giường, cô xách chai truyền, đá văng cái ghế chèn cửa, mở toang cửa phòng, rồi một hơi lao thẳng ra quầy y tá.

“Y tá! Y tá ơi! Hết nước rồi! Rút kim! Rút kim mau…!”

Không kịp gọi ai đến giúp, cô tự mình xông ra trận.

Vừa chạy, Tề Minh Nguyệt vừa còn rảnh mà châm chọc bản thân.

Quả nhiên là ánh mắt tinh tường của “quân nhân”, Cố Cảnh Ngạn đúng là không dặn thừa, cô quả thật làm việc chẳng đáng tin chút nào.

Anh mắt tốt đến mức nào vậy chứ?

Có thể nhìn xuyên qua gương mặt mỹ nhân của nguyên chủ để thấy được bản chất không đáng tin của cô.

Lúc đi, anh còn dặn trước dặn sau đủ kiểu.

Vấn đề là, Tề Minh Nguyệt luôn nghĩ mình rất đáng tin cơ đấy!

Là một đứa trẻ bị bỏ lại cho ông bà nuôi, có ba mẹ mà cũng như không, cô đã biết tự lo cho mình từ nhỏ.

Sau khi tốt nghiệp đại học, bốn năm qua cô chẳng nhận được chút hỗ trợ nào từ ba mẹ, cô tự lực kiếm tiền đủ để trả trước khoản mua nhà, còn vay thế chấp mua được căn hộ nhỏ 80 mét vuông.

Vậy mà hôm nay cô lại bị vả thẳng mặt.

Chỉ vì mải mê đi tìm “bàn tay vàng” tưởng tượng trong đầu mà cô quên bẵng chuyện phải để ý đến chai truyền nước.

Cũng còn hên là cô phát hiện kịp trước khi kim truyền bị máu trào ngược.

Rút kim xong, Tề Minh Nguyệt lấy bông ấn lên vết chích, cô ung dung đi về phòng bệnh.

Lúc đi qua quầy y tá, cô liếc thấy đồng hồ treo tường, đã hơn một giờ chiều, bảo sao bụng cô réo ầm ầm.

Vừa bước vào cửa, mắt cô sáng rỡ lên: “Đồng chí Cố, anh về rồi à!”

Oa, vừa nhắc bụng đói, đồ ăn đã đến rồi!

Trên bàn là những chiếc bánh bao trắng tròn, béo múp, mỗi cái còn to bằng hai nắm tay cô.

Bánh bao thời này to thật đấy!

Cô xoa bụng, cô cảm thấy mình chắc chắn sẽ ăn nổi hết cả một cái.

Cố Cảnh Ngạn vừa bày xong bánh bao, anh ngẩng đầu thì thấy đôi mắt trong veo sáng long lanh của Tề Minh Nguyệt đang mỉm cười nhìn mình.

Động tác trên tay anh khựng lại, ánh mắt cô thật khiến người ta khó lòng chống đỡ nổi.

Anh nói: “Lại đây ăn đi, bánh bao thịt của nhà hàng quốc doanh đấy, cô thử xem.”

Tề Minh Nguyệt cầm lấy một cái, cắn một miếng to.

“Ưm… ngon quá! Đồng chí Cố, anh cũng ăn đi!”

Khụ, nợ nhiều thì chẳng lo, no bụng trước rồi tính sau.

Vị bánh bao thật sự rất ngon, vỏ mỏng, nhân đầy, cắn một cái đã thấy thịt, mỡ nạc vừa phải, hương thơm nức mũi.

Quả nhiên là bánh bao thịt của nhà hàng quốc doanh, đầu bếp nấu ăn không chê vào đâu được.

Nghe nói nhiều người đầu bếp ở những nơi này còn là hậu duệ của ngự trù triều đình xưa.

Nhìn cô gái ăn bánh bao mà má phồng lên như con sóc nhỏ, Cố Cảnh Ngạn tự nhiên cũng thấy đói hơn, anh bưng bánh lên ăn nhanh chóng.

Tề Minh Nguyệt ăn xong một cái đã dừng, vì dạ dày nguyên chủ nhỏ, cô đã no rồi.

Trong chuyện ăn uống, cả cô lẫn nguyên chủ đều chưa từng phải chịu đói, nên cô không có thói quen nhồi nhét thêm dù đã no.

Cô ôm cái ca men tráng men, từ tốn nhấp nước, thật ra cô chỉ uống được chút ít, đa phần là làm cho có.

Tề Minh Nguyệt trố mắt nhìn, đôi mắt len lén liếc xuống bụng anh.

Phẳng lì.

Ăn đi đâu hết rồi vậy?

Cô lại lén liếc thêm vài lần, rồi lại vờ như đang nhìn chỗ khác.

Cố Cảnh Ngạn bỗng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, đảo mắt quanh phòng chẳng thấy gì bất thường.

Vừa quay đầu lại thì thấy Tề Minh Nguyệt ngồi nghiêm chỉnh, ôm ca nước nhìn quanh quẩn, trông chẳng khác gì con mèo nhà anh mỗi lần làm sai chuyện gì rồi lén lút nhìn quanh.

Trong đôi mắt sâu thẳm của Cố Cảnh Ngạn thoáng hiện một nụ cười mơ hồ, khó nhận ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc