Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 13: Lên Tàu (1)

Cài Đặt

Chương 13: Lên Tàu (1)

Editor: Tô Nhi

Hai người ăn trưa xong, nghỉ ngơi một lát trong phòng bệnh rồi đi làm thủ tục xuất viện.

Thủ tục rất đơn giản, không có nhiều bước, chủ yếu là thanh toán chi phí cho rõ ràng.

Tiền cũng do Cố Cảnh Ngạn trả trước. Dù hành lý của anh bị bỏ lại trên tàu, nhưng tiền, vé và giấy tờ quan trọng đều mang theo bên người.

Đó mới là cách làm của người bình thường, còn nguyên chủ thì đúng là khác người thật.

Lúc Cố Cảnh Ngạn thanh toán, Tề Minh Nguyệt chỉ biết đứng bên cạnh nhìn trân trân, lặng lẽ ghi nhớ số tiền mà mình đã dùng của anh.

Khi tàu đến nơi, lấy được hành lý rồi, cô phải nhanh chóng trả tiền lại cho anh mới được.

Đúng là người tốt, anh bộ đội này thật tử tế.

Trả xong viện phí, hai người ra khỏi bệnh viện rồi đi thẳng đến ga tàu.

Không có hành lý gì cần sắp xếp, chỉ còn mấy cái bánh bao thừa lúc trưa, Tề Minh Nguyệt ôm trong lòng, cô tính để tối ăn.

Cố Cảnh Ngạn mua vé tàu lúc bốn giờ mười lăm phút chiều, đi đến Dương thị mất hơn ba tiếng, tới nơi cũng gần tám giờ tối.

Giờ đó chắc chắn chẳng còn gì để ăn. Thời đại này đâu có giống hiện đại, hiện tại không có cửa hàng mở thâu đêm để muốn ăn lúc nào cũng được, hoặc chỉ cần đặt đồ ăn là có người giao đến tận nơi.

Nghĩ đến đây, Tề Minh Nguyệt cau mày, trong lòng mắng cho bản thân một trận.

Đúng là chỉ có đồ ngốc mới đồng ý xuyên không qua đây!

Không sống yên ổn giữa thời hiện đại, lại chạy tới đây chịu khổ.

Lần này cô hoàn toàn tỉnh táo, vừa bước lên tàu, một mùi khó ngửi ập thẳng vào mặt, suýt nữa khiến cô ngất xỉu tại chỗ.

Thật khó mà nói rõ đó là mùi gì.

Thời này tàu chạy rất chậm, nhiều người đi tàu phải ở trên đó vài ngày vài đêm, ăn uống, sinh hoạt đều trong toa.

Không gian gần như kín, đủ loại mùi hỗn tạp hòa quyện lại, nồng nặc đến mức khiến người ta muốn ngất.

May mà bây giờ đang là mùa xuân, nếu là mùa hè thì chắc không chịu nổi.

“Làm ơn tránh đường một chút, xin tránh đường...”

Cố Cảnh Ngạn đi phía trước mở lối, Tề Minh Nguyệt theo sát phía sau.

Hai người chen qua từng người đứng giữa lối đi, hướng về chỗ ngồi của mình.

Đi tàu thời này đúng là cực hình.

Lúc nãy lên tàu, cô phải nhờ Cố Cảnh Ngạn kéo mạnh mới lên được.

Giờ tìm chỗ ngồi cũng chẳng khác gì leo núi.

Tề Minh Nguyệt ló đầu từ sau lưng anh nhìn về phía trước.

Đôi mắt tinh tường 5.0 giúp cô vừa nhìn là thấy ngay dưới một dãy ghế phía xa có hai con gà mái bị trói chân nằm đó, bên dưới đuôi còn có hai vũng phân màu xám nâu.

Tề Minh Nguyệt đỡ trán, trời ạ, người ta còn mang cả gà sống lên tàu sao!

Đúng lúc ấy, Cố Cảnh Ngạn dừng lại bên cạnh một ghế đôi.

Chẳng lẽ còn phải đánh nhau giành chỗ ngồi nữa à?

Cô thầm than trong lòng, nhưng vẫn không quên quan sát kỹ hai người đang chiếm chỗ.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Hai người đó một là người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, đeo kính, có dáng vẻ tri thức, rất giống kiểu trí thức thời này. Người còn lại là cô gái trẻ mặt tròn như cái đĩa, mặc áo bông hoa đỏ chói, vẻ mặt kiêu kỳ.

Thời này mà có thể ăn đến béo như vậy, chắc chắn điều kiện gia đình không tồi.

Nhìn thân hình đầy đặn và biểu cảm tự tin ấy, đúng là cùng một kiểu “con nhà có điều kiện” như nguyên chủ.

Nhìn dáng vẻ kia, vừa nhìn đã biết là người được nuông chiều từ nhỏ.

Chỉ có điều, nguyên chủ là đẹp tự nhiên, còn cô gái mập này… nét đẹp có phần gượng ép.

Trên khuôn mặt tròn vo như cái mâm bạc là đôi mắt ti hí sáng lấp lánh cùng cái miệng to như ca sĩ hát nhạc kịch . Sự phối hợp này lại thật không hài hòa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc