Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN QUA NĂM 70, SỐNG CUỘC ĐỜI NHÀN NHÃ Chương 11: Tìm “bàn Tay Vàng”

Cài Đặt

Chương 11: Tìm “bàn Tay Vàng”

Editor: Tô Nhi

—-------------------

Hiện tại, Tề Minh Nguyệt chỉ có thể từng bước mà đi, đến đâu hay đến đó.

Còn Tề Minh Nguyệt, hồi nhỏ từng sống ở quê với ông bà vài năm. Khi ấy cô còn bé, không được làm việc đồng áng, nhưng các loại cây trồng cơ bản thì cô vẫn nhận ra được.

Đến khi vào tiểu học, cô được ba đón lên thành phố học, sống trong ngôi nhà mới của cha và mẹ kế, cô đã phải rón rén cẩn trọng suốt sáu năm trời.

Sau đó, lên cấp hai, cấp ba, vì có thể đăng ký nội trú, nên cô liền xin ở lại ký túc xá, cuối tuần hay nghỉ hè cũng hiếm khi về nhà.

Đúng vậy, ba mẹ Tề Minh Nguyệt ly hôn khi cô mới hai tuổi, rồi cả hai đều tái hôn.

Khi còn nhỏ, cô bé Minh Nguyệt cứ như quả bóng bị ba mẹ đá qua đá lại, may mà ông bà thương xót nên đón cô về quê nuôi mấy năm.

Một người càng thiếu thứ gì thì càng khao khát thứ đó.

Nếu không phải vậy, Tề Minh Nguyệt đã chẳng bị những ký ức đẹp đẽ trong đầu nguyên chủ về “tình thân gia đình” mê hoặc, rồi tự nhảy vào cái hố to tướng này.

Thật ra, nguyên chủ nói không sai. Là do cô đồng ý trước.

Giống như những ông bà thời hiện đại dễ bị lừa gạt, phần lớn đều vì ham chút lợi nhỏ, kết quả là rơi thẳng vào bẫy của kẻ lừa đảo.

Bởi vậy, dù khi đến thời đại này, Tề Minh Nguyệt có càu nhàu, bực bội, nhưng cô không hề buông xuôi.

Cái hố này chính cô tự nhảy xuống, đương nhiên cô phải nghiến răng mà bò lên.

Lúc này, Cố Cảnh Ngạn gọi y tá vào thay chai truyền, Tề Minh Nguyệt vẫn còn một chai nữa phải truyền nốt, truyền xong thì có thể làm thủ tục xuất viện.

Anh dặn: “Tôi ra ngoài trước, cô ở yên trong phòng, đừng đi lung tung. Cô nhớ canh chừng chai thuốc, truyền hết thì gọi y tá đến rút kim.”

Tề Minh Nguyệt méo miệng, khóe môi giật giật: “Biết rồi, biết rồi.”

Trong lòng cô thầm nghĩ, chẳng lẽ mình trông không đáng tin cậy đến thế sao?

Anh cẩn thận dặn dò cô như nói với đứa trẻ năm tuổi vậy.

Sau khi Cố Cảnh Ngạn rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình cô.

Cửa phòng được đóng lại.

Tề Minh Nguyệt nghĩ ngợi một lát, vừa truyền nước vừa xuống giường, cô kéo một chiếc ghế chèn sát cửa, rồi bước đến bên cửa sổ, kéo kín rèm lại.

Kéo xong, cô lại quay về giường nằm ngay ngắn, sẵn sàng hết mọi thứ.

He he.

Cô vẫn chưa từ bỏ hy vọng có “bàn tay vàng”, cô phải thử lại lần nữa mới được.

Xuyên không mà không có bàn tay vàng thì chẳng khác gì ăn khoai tây chiên mà không có tương cà, thiếu vị trầm trọng!

Phòng bệnh của cô ở tầng một, người bên ngoài chỉ cần đi qua liếc một cái là có thể nhìn thấy hết trong phòng.

Chút nữa mà cô thử tìm “bàn tay vàng” lỡ làm gì kỳ quặc, bị người ta thấy lại tưởng cô bị thần kinh thì mất mặt lắm.

Thế là cô kéo rèm kín mít để chắn bớt tầm nhìn bên ngoài.

Sau đó, Tề Minh Nguyệt hắng giọng, cô như một tên trộm vụng trộm lẩm bẩm.

“Hệ thống, hệ thống, mày có ở đó không?”

“Không gian, không gian, có không vậy?”

“Khí linh, khí linh, mày đâu rồi?”

Làm ầm cả buổi, nhưng phòng bệnh vẫn im ắng, chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tề Minh Nguyệt nằm dang tay dang chân trên giường, mặt đầy tuyệt vọng. Trước đó cô đã lục kỹ ký ức của nguyên chủ.

Hành lý để quên trên tàu cũng chẳng có ngọc bội, khóa ngọc, hạt châu hay đá lạ gì cả.

Nói cách khác, không hề có vật khả nghi nào có thể là “bàn tay vàng”.

Đôi mắt Tề Minh Nguyệt liếc về phía đầu giường.

Trời ơi! Nước trong chai truyền đã nhỏ hết, chỉ còn lại chút xíu trong ống truyền!

Chẳng lẽ cô đã mải tìm “bàn tay vàng” lâu đến thế rồi sao?

Vậy mà cô chẳng hề nhận ra gì cả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc