Lục Dao Tình nằm bò trên vai Tô Khanh Mộng mà khóc nức nở, cũng không biết qua bao lâu, cô ấy mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, phát hiện quần áo của Tô Khanh Mộng đã bị mình khóc ướt một mảng thì hơi ngượng ngùng, lại không biết nên mở lời thế nào.
Tô Khanh Mộng rất ân cần lấy khăn ướt trong túi ra đưa cho cô ấy: "Đắp lên mắt một lát, đợi chút nữa là sẽ bớt sưng đỏ đấy."
Lục Dao Tình cảm động đến mức lại muốn khóc, rõ ràng là cô gái này còn gầy yếu hơn cả cô ấy, nhưng cô lại để cô ấy dựa vào, vừa ân cần lại vừa bao dung… Cô ấy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Tô Khanh Mộng, đôi mắt đào hoa kia tràn đầy ánh sáng dịu dàng. Cô bạn học như tiên nữ này cho dù có yêu đương thì cũng là nhà trai có lời, nhưng màỉ nghĩ đến đối phương là Phương Mặc…
"Mình không sao…" Lục Dao Tình buồn bã nói:
Tô Khanh Mộng nhìn vẻ mặt buồn bã của cô ấy, mắt đảo hai vòng, mỉm cười nói: "Cậu đã bao giờ nghe câu “túi xách trị được bách bệnh, bao gồm cả bệnh thất tình” chưa?"
Lục Dao Tình hơi mê mang mà nhìn cô, thấy cô mở album ảnh trên điện thoại ra, chỉ vào chiếc túi xách trong ảnh rồi nói: "Thích chiếc túi này không?"
Mặc dù cô ấy thường không đeo thương hiệu này nhưng thiết kế của chiếc túi rất phù hợp với thẩm mỹ của Lục Dao Tình, cô ấy nhìn một cái là thích.
Thấy mắt cô ấy sáng lên, Tô Khanh Mộng lập tức nói thêm: "Hôm qua mình mua chiếc túi này vì thấy chiếc túi này đặc biệt ngọt ngào giống cậu, nếu cậu đeo vào chắc chắn sẽ rất hợp cho mà xem. Mình định mua trước, nếu cậu thích thì tặng cậu, nếu cậu không thích thì mình giữ lại."
Tính cách Lục Dao Tình ngây thơ, hoàn toàn không nghe ra sơ hở trong lời nói của Tô Khanh Mộng, cô ấy cảm động đến mức không nói nên lời:
"Được! Cậu đưa chiếc túi này cho mình đi, cậu mua hết bao nhiêu tiền vậy?"
Tô Khanh Mộng cắn môi, dường như có chút do dự, rồi lại nói tiếp: "Thôi thôi, chị em tốt với nhau thì nói gì đến tiền nong, coi như mình tặng cậu vậy."
"Không được!" Lục Dao Tình không phải là người thích chiếm lợi của người khác, huống hồ cô ấy thấy quần áo Tô Khanh Mộng mặc toàn là những thương hiệu bình dân, nhìn cũng không phải là người giàu có: "Mình nhất định phải trả tiền cho cậu, nếu không thì là cậu không coi mình là chị em rồi."
Tô Khanh Mộng cong mắt cười: "Chỉ có ba mươi nghìn tệ thôi, thật ra tặng cậu, mình cũng hơi ngại…"
Lục Dao Tình lập tức chuyển năm mươi nghìn cho Tô Khanh Mộng qua WeChat, Tô Khanh Mộng lại nhấn "Từ chối", Lục Dao Tình lại gửi lại: "Số còn lại coi như là tiền đặt cọc để sau này cậu mua đồ giúp mình."
"Không được!" Cô bạn học giống như tiên nữ của cô ấy lại trả lại những lời mà cô ấy vừa nói: "Nhận tiền của cậu đã ngại lắm rồi, nhiều hơn nữa thì ra thể thống gì nữa, cậu có coi mình là chị em không đó?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
