Khi Tô Khanh Mộng đẩy cửa phòng bao ra thì bên trong chỉ có một mình Trần Lập đang ngồi uống rượu giải sầu thôi. Trên mặt gã vẫn còn dấu vết của cuộc đánh lộn hôm qua với Thôi Mẫn Mẫn, khi nhìn thấy Tô Khanh Mộng, trong mắt gã không giấu được vẻ choáng ngợp. Gã vội đặt ly rượu trên tay xuống mà lao về phía cô, nhưng cô cũng đã né được.
Trần Lập vồ hụt, loạng choạng một chút mà bước ra khỏi phòng bao. Ngay lúc gã sắp lên cơn thì lại nghe thấy Tô Khanh Mộng quan tâm hỏi: “Trần Lập, anh không sao chứ?”
Gã quay người lại, lập tức nhìn thấy cô gái mảnh khảnh tựa vào khung cửa, cả người cô giống như một cành liễu mềm mại, cô khẽ cau mày nhìn gã, như thể thực sự rất quan tâm đến gã. Sau đó, gã nghe thấy cô dịu dàng hỏi: “Dù sao chúng ta cũng là bạn bè một thời gian. Anh thực sự muốn khiến mối quan hệ của chúng ta đi đến nông nỗi đó sao? Em còn cho rằng anh và Thôi Mẫn Mẫn khác nhau…"
“Anh đương nhiên là không giống cô ta rồi.” Trần Lập oán hận mà nói, vô tình động đến vết thương trên mặt, khiến gã không khỏi phát ra một tiếng “á”.
Tô Khanh Mộng từ trong túi lấy ra một tuýt thuốc mỡ đưa cho gã: “Người ở hiệu thuốc nói loại thuốc này có tác dụng làm tan máu bầm, bôi hai ngày sẽ hết đau…” Cô nhẹ nhàng chạm vào vết bầm trên mặt Trần Lập, trước khi gã kịp phản ứng lại thì cô đã rút tay lại rồi.
"Em…" Bắt gặp sự chân thành trong đôi mắt đào hoa của cô, trái tim Trần Lập đập nhanh hơn, lại có chút quên mất mục đích mà mình tìm cô hôm nay.
Người đàn ông đó có chiều cao xấp xỉ Phương Mặc, làn da trắng nõn, mặc một bộ quần áo hưu nhàn đắt tiền. Cặp kính trên sống mũi cao che khuất hoàn hảo đôi mắt hẹp dài hơi hếch lên của y.
Nhưng Tô Khanh Mộng lại chú ý tới một điều, là cho dù đang mặc đồ hưu nhàn đi chăng nữa, cúc áo nơi cổ áo của y vẫn được cài rất chỉnh chu, đồng hồ cũng dán sát vào cổ tay, không chừa một chút khe hở nào.
Lăng Uyên Bạch - “cậu chủ hàng pha kè" đã hoán đổi thân phận với Phương Mặc, cũng là nhân vật phản diện lớn nhất trong truyện.
[Tô Khanh Mộng đi theo Lăng Uyên Bạch vào trong phòng bao, cô ta cho rằng Lăng Uyên Bạch là cứu tinh của mình, cũng lập tức đồng ý với yêu cầu của Lăng Uyên Bạch, còn nói: "Nếu muốn tán tỉnh một người đàn ông, sợ là không thể thiếu quần áo và túi xách rồi…"]
[Đây là cốt truyện kế tiếp phải được hoàn thành.]Hệ thống nặng nề nhắc nhở.
Sau khi cùng liếc mắt nhìn nhau với Lăng Uyên Bạch, Tô Khanh Mộng không chút để ý cúi đầu xuống, để lộ chiếc cổ mảnh khảnh xinh đẹp của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)