Phó Vân Vân hệt như bị búa tạ nện mạnh vào đầu, trước mắt tối sầm, đôi môi tái nhợt, hai tai ù đi, đứng chết lặng trên sân khấu. Lãnh đạo và các giảng viên cũng nhìn ả bằng ánh mắt đầy hoài nghi, MC thấy tình thế không ổn vội vàng lên sân khấu chữa cháy: "Đây là lần đầu tiên bạn phát biểu trong một sự kiện lớn thế này nên hồi hộp lắm đúng không? Đọc nhầm bản thảo cũng không sao, giờ bạn giới thiệu lại tác phẩm của mình với mọi người ở đây đi."
Tiếng càu nhàu trong hội trường càng lúc càng nhiều, cũng càng lúc càng lớn:
"Làm cái quỷ gì vậy...... Nãy giờ một chữ cũng không nói, chắc không phải sợ quá nên đứng hình luôn đấy chứ!"
"Đúng rồi, dù thuyết minh tại chỗ cũng có rất nhiều lời để nói mà, nhìn tranh sinh động vậy mà sao tác giả ngáo ngơ thế......"
"Tự dưng tui hoài nghi bức tranh này do cô ta vẽ thật sao? Lẽ nào ngay cả chủ đề tác phẩm của mình cũng không biết!"
"Đúng là nhục không ngẩng mặt lên nổi luôn, nếu là tui chắc đã chết vì nhục lâu rồi......"
Vô số giọng nói và ánh mắt hoài nghi, giễu cợt, trào phúng bao trùm Phó Vân Vân như nước biển lạnh giá làm ả ngạt thở. Mặt ả từ trắng bệch dần chuyển sang đỏ bừng, nỗi nhục nhã ê chề tột độ khiến ả muốn bật khóc tại chỗ, cuối cùng không chịu được nữa nên hộc tốc chạy xuống sân khấu.
Đúng lúc này một nam sinh bên dưới đột ngột đứng phắt dậy hét lên đầy căm phẫn: "Bức tranh này không phải do cô ta vẽ! Cô ta đạo tranh đấy!!"
——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

