"Càn quấy." Lục Tự Minh vỗ lưng hắn, "Xuống đi."
Lục Tự Minh thường xuyên nói hai chữ "càn quấy" với cậu cháu trai không khi nào khiến mình bớt lo này, nhưng ngoại trừ chuyện của Phó Viễn Hàng thì mọi lúc khác đều không có ý la rầy mà như đang mắng yêu. Giờ cũng vậy, thanh âm kia chẳng có chút nghiêm khắc nào mà thậm chí còn chứa đựng ý cười.
Đường Cửu tinh tường nhìn ra tâm trạng y nên càng quặp chân quanh eo Lục Tự Minh chặt hơn rồi cười tủm tỉm ôm cổ y: "Chú út, chú tha lỗi cho cháu được không? Cháu sai rồi, cháu thật sự sai rồi, cháu không nên cãi lời chú, cháu đã làm chú đau lòng, chú phạt cháu đánh cháu thế nào cũng được nhưng đừng làm ngơ cháu nữa mà!"
Từ nhỏ miệng Đường Cửu đã ngọt như bôi mật nên rất được lòng người lớn, các cô dì trong nhà đều bị hắn nịnh vui phơi phới, cứ thế hào phóng nhét bao lì xì dày cộm vào túi hắn. Mặc dù cha Đường Cửu thường xuyên bị hắn chọc giận dựng râu trừng mắt nhưng hầu như lần nào cũng bị mấy chuyện ma quỷ do tiểu tử này bịa ra làm nguôi giận ngay, vừa bực mình vừa buồn cười.
Đường Cửu chột dạ nhéo má phính của mình, Lục Tự Minh bế hắn đến thả xuống ghế salon rồi vuốt tóc hắn: "Tha cho cháu đấy."
Đường Cửu lập tức vui tươi hớn hở, xum xoe hầu hạ Lục Tự Minh ngồi xuống bàn ăn rồi tự tay múc canh cho y: "Ăn cơm ăn cơm, việc ở nước ngoài làm xong chưa ạ? Không đi nữa chứ?"
"Không đi." Lục Tự Minh hỏi, "Còn cháu thì sao, dạo này thế nào rồi?"
"Đều tốt hết ạ! Học hành cũng rất thuận lợi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

