Lục Tự Minh đi tới salon đưa tay véo má Đường Cửu một cái, lát sau nhịn không được lại đưa tay véo thêm cái nữa rồi đáp: "Ừ, đáng yêu."
Trong lòng Đường Cửu mừng rơn, nhưng nghĩ lại chú cảm thấy cháu đáng yêu cũng là bình thường, chưa chứng minh được gì cả.
Hắn phải thăm dò kỹ hơn mới được.
Cơm tối được bưng lên bàn, Lục Tự Minh và Đường Cửu ngồi đối diện nhau, Lục Tự Minh tiện tay rót cho Đường Cửu ly sữa rồi hỏi: "Chuyện cuộc thi mỹ thuật sao không nói chú biết?"
Đường Cửu cười tủm tỉm: "Chú bận rộn thế mà, chút chuyện nhỏ này đâu cần bận tâm làm gì, tự cháu giải quyết là được rồi."
Lục Tự Minh gật đầu, không nói gì nữa mà chỉ hỏi: "Đã đến nước này mà cháu vẫn muốn hẹn hò với Phó Viễn Hàng à?"
Khi nhắc tới ba chữ "Phó Viễn Hàng", vẻ mặt và ngữ khí của y lạnh lùng thấy rõ, hiển nhiên là chẳng có chút thiện cảm nào với người này. Đường Cửu thấy thái độ y thì trong lòng chợt nảy ra chủ ý mới. Hắn giả vờ thở dài, lộ ra vẻ mặt u sầu nhưng đầy tình cảm: "Xin lỗi chú út, cháu không khống chế nổi tình cảm của mình. Cháu...... thật sự rất thích anh ấy."
Nói xong hắn lén lút quan sát biểu lộ của Lục Tự Minh.
Giận đi, ghen đi!
Lần này Đường Cửu trợn tròn mắt.
Chắc không phải...... tức giận thật đấy chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

