Giọng điệu này hệt như một anh bạn trai chu đáo, Đường Cửu cười đáp ứng: "Ừ, giờ em đi ngay đây."
Vì chưa đến buổi trưa nên sinh viên trong căn tin không đông lắm, Đường Cửu dễ dàng nhìn thấy Phó Viễn Hàng vẫy tay gọi mình, đi qua mới phát hiện bàn ăn còn có thêm một người, Phó Vân Vân.
"Anh Tiểu Ngôn." Phó Vân Vân mỉm cười chào hắn. Cô ả ăn mặc rất sành điệu, tóc uốn lọn, môi son đỏ chót, giày dây cao gót, nhưng nhìn mái tóc vàng hoe xơ xác như lá khô cũng đủ biết là sản phẩm của tiệm cắt tóc bình dân nào đó. Trên người còn nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền làm người ta không dám bén mảng tới gần.
Điều kiện gia đình Phó Vân Vân chỉ tầm tầm, thời trung học ả nằng nặc đòi học mỹ thuật, cha mẹ phải đập nồi bán sắt để ả được học lớp năng khiếu thi vào đại học. Cứ tưởng sẽ được yên thân, ai ngờ sau khi ả vào đại học thì tuần đầu tiên đã gọi về nhà khóc lóc vòi vĩnh, nói nữ sinh trong trường đều ăn mặc sành điệu, chỉ có mình như đồ nhà quê, thật sự chẳng có mặt mũi nào gặp người nữa.
Cha mẹ Phó Vân Vân hết cách đành phải gửi số tiền họ chắt chiu dành dụm được cho ả. Phó Vân Vân chê ít nhưng giờ trong nhà đã cạn sạch tiền nên đành phải tìm tiệm uốn tóc rẻ nhất, kết quả bị cháy luôn cả tóc làm ả gào khóc một trận trong ký túc xá.
Đường Cửu bày ra vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười với ả rồi chọn chỗ xa nhất ngồi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

