Trước khi rời đi, chưởng môn sư huynh còn dặn dò tiểu thiếu niên mấy câu. Khanh Hòa cũng chẳng để tâm, bởi vì theo kịch bản, nàng vốn phải thờ ơ với người đồ đệ này.
Thế nên, nàng đương nhiên để lại một con rối chăm sóc tiểu đồ đệ.
Lạc Minh Qua nhìn theo bóng lưng sư tôn rời đi, trong lòng không khỏi có chút mất mát. Sư tôn hình như không thích hắn lắm...
Nhưng hắn rất thích sư tôn!
Nàng đẹp quá đi mất! Là vị tiên nhân đẹp nhất mà hắn từng gặp!
Nghe nói nàng còn là vị trưởng lão có tu vi cao thâm nhất Côn Luân Tiên Tông. Có thể trở thành đồ đệ của nàng quả thực là phúc phận hắn tu được từ mấy kiếp trước.
Hắn nhất định sẽ cố gắng khiến sư tôn thích mình.
Con rối dẫn Lạc Minh Qua đi rửa mặt tắm rửa. Chỉ vì bộ dạng hiện tại của hắn trông hơi bẩn thỉu.
Chủ nhân Thanh Tĩnh Phong vốn có tính sạch sẽ, ghét nhất là dơ bẩn.
Con rối chưa từng chăm sóc trẻ nhỏ phàm nhân nên chuẩn bị cho hắn một thùng nước lạnh.
Lạc Minh Qua biết rõ nước lạnh không thích hợp để tắm, nhưng hắn không nói gì, vẫn dùng nước lạnh tắm rửa.
Chưởng môn từng nói với hắn rằng, bất kể sư tôn đối xử thế nào, hắn cũng phải nghĩ cách bám lấy bên cạnh nàng. Chỉ có như vậy nàng mới chú ý đến hắn, mới chịu dạy dỗ hắn.
Nhưng sư tôn thật sự quá khó tiếp cận, nàng căn bản không cho hắn cơ hội tới gần.
Cho nên hắn chỉ có thể tự tạo cơ hội cho mình. Chẳng qua chỉ là tắm nước lạnh thôi mà. Hắn không sợ. Cùng lắm thì phát sốt.
Chỉ cần có thể khiến sư tôn chú ý đến mình, chút bệnh vặt này hắn chịu được.
...
Khanh Hòa hỏi hệ thống: "Hệ thống, chẳng phải chưởng môn sư huynh nói nam chính là Thiên linh căn sao? Vậy tại sao hắn lại có tư chất bình thường?"
[ Đó là bởi vì nam chính có thể chất cực âm. ]
Khanh Hòa đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ nên đương nhiên hiểu cực âm thể chất có ý nghĩa gì.
Cực âm thể chất. Cũng được gọi là lô đỉnh thể chất*.
*Lô đỉnh thể chất: thể chất tốt, phù hợp song tu với người khác, giúp tu vi người đó tăng lên
Người mang loại thể chất này trời sinh không thích hợp tu luyện. Đa số sẽ bị người tu hành xem như lô đỉnh để song tu, bị hấp thụ nguyên âm, dùng làm công cụ tăng tiến tu vi.
Nam chính đã xem như may mắn rồi. Bởi vì hắn là Thiên linh căn. Cho nên dù có lô đỉnh thể chất cũng không đến mức trở thành phế vật, chỉ là thiên phú bị hạn chế, biểu hiện ra ngoài tương đối bình thường mà thôi.
"Hệ thống, vậy thể chất của nam chính có thể thay đổi không?"
[ Với loại thể chất như nam chính thì muốn hoàn toàn thay đổi là không thể. Nhưng nếu hắn biết tu thân dưỡng tính thì vẫn có thể cải thiện đôi chút. ]
Khanh Hòa không hiểu: "Tu thân dưỡng tính kiểu gì?"
[ Chỉ cần hắn luôn giữ được đồng tử chi thân*, đồng thời dùng thêm Mâu Hoa Đan, thiên phú của Thiên linh căn hẳn có thể phát huy được khoảng tám phần. ]
*Đồng tử chi thân: sự trong trắng
"Cái giữ đồng tử chi thân thì dễ rồi, coi như thủ thân như ngọc vì nữ chính đi. Chỉ là Mâu Hoa Đan..."
Theo ký ức của nguyên chủ, Mâu Hoa Đan là thánh dược của Thanh Y Tông. Cực kỳ quý hiếm. Hiện nay trong thiên hạ cũng chỉ có Vân Bất Miên của Thanh Y Tông có thể luyện chế được.
[ Ký chủ, hệ thống khuyên ngươi một câu. Đừng làm những chuyện vô nghĩa. Ngươi chỉ cần đi theo kịch bản là được rồi. ]
"Chuyện vô nghĩa mà ngươi nói là gì?"
[ Giúp nam chính thay đổi thể chất. ]
"Tại sao ta không thể giúp hắn thay đổi thể chất?"
Hệ thống tức muốn chết.
[ Như vậy là vi phạm quy định của kịch bản! ]
Khanh Hòa mạnh mẽ ngụy biện: "Không có mà. Ta giúp nam chính cải thiện thể chất là để hắn mạnh hơn. Như vậy hắn mới càng giống sư huynh của ta..."
Hệ thống: [...]
[ Giải thích như vậy... hình như cũng không sai. ]
Chỉ là nó luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Khanh Hòa vẫn đang ra sức tẩy não hệ thống thì con rối bên cạnh đột nhiên tới báo: "Tôn thượng, vị đồ đệ mới thu của ngài... hình như bị bệnh rồi."
Giọng con rối nghe có vẻ hơi chột dạ.
Khanh Hòa: "?"
Nàng vốn còn định bỏ mặc nam chính một thời gian, ai ngờ biến cố lại tới nhanh hơn dự tính.
Tìm nàng thì có ích gì? Nàng cũng đâu biết khám bệnh cho trẻ con.
"Đi Dược Lương Phong mời đại phu đến xem cho hắn đi."
Con rối nhận lệnh rồi rời đi.
Đại phu đúng là được mời tới. Nhưng chưởng môn sư huynh cũng tới theo.
Khanh Hòa đau đầu: "..."
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của chưởng môn, dù có chút chột dạ nhưng nàng vẫn không né tránh.
Chưởng môn hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
Khanh Hòa lắc đầu: "Muội cũng không biết. Mấy ngày nay đều là con rối chăm sóc đứa nhỏ đó."
Nghe xong câu này, chưởng môn dường như càng tức giận hơn.
"Muội giao một đứa trẻ sống sờ sờ cho con rối chăm sóc?"
"Hả?" Khanh Hòa khó hiểu.
"Không được sao? Bao năm nay con rối vẫn chăm sóc muội rất tốt mà."
Chưởng môn tức đến trợn mắt.
"Đó là một đứa trẻ vừa mới được tuyển từ thế gian lên núi! Cơ thể yếu ớt như vậy! Sao muội có thể giao cho con rối chăm sóc được?"
Khanh Hòa rõ ràng thiếu tự tin, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vậy biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ bảo muội tự mình chăm sóc nó à?"
Chưởng môn thở dài: "Tiểu Thất à... đó là đồ đệ của muội, không phải gánh nặng của muội. Muội có thể để tâm tới đứa nhỏ đó một chút được không?"
Khanh Hòa im lặng không nói.
Nàng biết làm sao đây? Nàng phải đi theo kịch bản, đã định sẵn không thể đối xử quá tốt với nam chính.
Chưởng môn còn tưởng nàng không phục, bèn tiếp tục khuyên nhủ.
"Sư huynh biết tu vi của muội nhiều năm không tiến bộ khiến muội rất khó chịu. Nhưng trên đời này vẫn còn rất nhiều chuyện quan trọng hơn việc tu luyện. Truyền đạo, giải thích nghi hoặc cho đệ tử, chẳng phải cũng là một niềm vui sao?"
Khanh Hòa khẽ mím môi, bộ dạng dầu muối không ăn.
Chưởng môn thấy vậy liền thở dài, ông xoay người chắp tay sau lưng.
"Tiểu Thất, muội nói thật với sư huynh đi. Muội có phải không thích đứa đồ đệ này không?"
Khanh Hòa vừa định mở miệng thì hệ thống lại xuất hiện.
[ Ký chủ! Ngươi không được nói không thích! Nếu không chưởng môn sẽ đưa nam chính đi mất! Như vậy cũng được xem là thay đổi cốt truyện! ]
Khanh Hòa thật sự cạn lời.
Không được nói không thích, cũng không được đối xử tốt với hắn. Đây chẳng phải là vô duyên vô cớ làm lỡ dở người ta sao?
Làm như nàng là một tra nữ vậy, không thích mà vẫn giữ bên cạnh.
"Sư huynh hiểu lầm rồi. Đồ đệ do chính tay huynh chọn cho muội, sao muội có thể không thích được? Chỉ là lần đầu tiên thu đồ đệ nên muội vẫn chưa quen mà thôi."
Chưởng môn gật đầu, có vẻ như đã tin lời nàng.
"Tiểu Thất, đừng tạo áp lực cho bản thân quá lớn. Tu vi trì trệ thì có thể nghĩ biện pháp khác. Sư huynh bảo muội thu đồ đệ là để thả lỏng tâm tình. Muội nhìn lão Ngũ với lão Lục xem, từ sau khi thu đồ đệ, chẳng phải ngày nào cũng vui vẻ sao?"
Khanh Hòa: "..."
Vị chưởng môn sư huynh này đúng là rất thích lải nhải. Người ta thu đồ đệ để tìm niềm vui, còn nàng thu đồ đệ chỉ để hoàn thành cốt truyện. Bản chất hoàn toàn khác nhau không phải sao?
Khanh Hòa cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.
Thấy thất sư muội lại thất thần, chưởng môn đành lên tiếng nhắc nhở: "Tiểu Thất..."
"Hả?" Khanh Hòa hoàn hồn.
"Chưởng môn sư huynh còn chuyện gì khác sao?"
Chưởng môn không nhịn được tiếp tục trách móc:
"Suốt ngày muội nghĩ cái gì trong đầu vậy? Lúc nào cũng thất thần. Ta nói cho muội biết. Đồ đệ của muội nếu được dạy dỗ đàng hoàng thì chắc chắn là một mầm non tốt. Tương lai của Côn Luân Tiên Tông còn phải trông cậy vào đám hậu bối này. Cho nên muội nhất định phải dạy dỗ nó cho thật tốt..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


