Khi Khanh Hòa lần nữa mở mắt ra, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu khẽ chớp động. Tầm nhìn của nàng mơ hồ trong thoáng chốc rồi dần dần trở nên rõ ràng.
Ánh mắt nàng đảo quanh quan sát.
Đây là nơi nào?
Lạnh quá.
Nơi này đại khái là một không gian khép kín, giống như mật thất.
Ngoài chiếc giường ngọc lạnh như băng dưới thân nàng ra, bên trong không có bất cứ vật trang trí nào khác.
Khanh Hòa: "??"
Rốt cuộc đây là tình huống gì?
Đúng lúc ấy, âm thanh máy móc đáng yêu của hệ thống vang lên trong ý thức nàng.
[ Hoan nghênh tiến vào vị diện tu tiên. Xin ký chủ tiếp nhận kịch bản... ]
[ Ngươi là Tô Khanh Hòa, Thất trưởng lão của Côn Luân Tiên Tông, tu vi Đại Thừa kỳ, dung mạo tựa tiên nhân giáng thế, là bộ mặt đại diện của Côn Luân Tiên Tông. Hiện tại sống một mình trên Thanh Tĩnh Phong. ]
[ Nhưng người đời không biết rằng, từ lâu ngươi đã bị tâm ma quấn thân. Sư huynh thanh mai trúc mã của ngươi vì cứu ngươi mà ngoài ý muốn rơi xuống Ma Uyên tràn ngập ma khí. Suốt ba trăm năm nay tung tích hắn không rõ. Hắn đã trở thành bạch nguyệt quang mà ngươi cầu không được. Tu vi của ngươi chẳng những không tăng mà còn thụt lùi, tâm cảnh cũng ngày càng bất ổn. ]
Khanh Hòa: "..."
Cho nên mới nói, đừng dính vào đàn ông. Đàn ông chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút đao của ta mà thôi.
[ Chưởng môn sư huynh của ngươi vì muốn ổn định cảnh giới và nâng cao tu vi cho ngươi, nên tự ý chọn cho ngươi một đồ đệ tên là Lạc Minh Qua. ]
[ Vị tiểu đồ đệ này có dung mạo giống sư huynh của ngươi đến tám phần. Vì nể mặt chưởng môn sư huynh, ngươi không tiện từ chối nên cuối cùng đồng ý thu hắn làm đồ đệ. Nhưng trong lòng, ngươi vẫn luôn xem Lạc Minh Qua như thế thân của bạch nguyệt quang. ]
Khanh Hòa: "!"
Đồ đệ thế thân?!
Kịch bản này đúng là quá độc đáo.
Nàng cảm thấy... Nàng lại có hứng thú rồi.
[ Sau khi thu Lạc Minh Qua làm đồ đệ, tình cảm thầy trò của hai người vô cùng lạnh nhạt. Ngươi chưa từng chủ động dạy hắn cách tu luyện, luôn ném bí tịch cho hắn tự lĩnh ngộ. ]
[ Mặc dù Lạc Minh Qua có dung mạo giống sư huynh của ngươi, nhưng tính cách hai người lại khác biệt một trời một vực. Sư huynh của ngươi từ nhỏ đã nổi danh thiên tài, tu vi cao thâm. Còn tiểu đồ đệ này tư chất bình thường, lại còn rất thích khóc. Sấm sét làm hắn sợ khóc, gặp sâu bọ rắn rết cũng sợ khóc... Ngươi vô cùng thất vọng về hắn. ]
[ Vì vậy, nỗi nhớ nhung sư huynh trong lòng ngươi ngày càng mãnh liệt. Nhìn Lạc Minh Qua càng lúc càng chướng mắt. Không những quản giáo hắn cực kỳ nghiêm khắc, ngươi còn ghét hắn làm vướng mắt mình, thường xuyên ném hắn cho chưởng môn sư huynh dạy dỗ, thường xuyên xem nhẹ sự tồn tại của hắn. ]
Đây chẳng phải là bạo lực sao? Điều này nàng quen lắm.
Hệ thống: "..."
Vừa mở miệng đã là một tra nữ lão luyện.
[ Xin ký chủ làm theo kịch bản, hoàn thành nút cốt truyện quan trọng —— phụng mệnh thu đồ đệ. ]
Vì một số nguyên nhân không thể nói cho ai biết, Khanh Hòa lựa chọn làm việc cho hệ thống, đi khắp ba ngàn thế giới thu thập khí vận.
Nàng chọn chế độ nhiệm vụ theo kịch bản.
Không vì lý do gì khác. So với chế độ tự do công lược, chế độ kịch bản không cần động não, chỉ cần làm theo cốt truyện mà hệ thống cung cấp là được.
Nhưng chế độ này cũng có một khuyết điểm. Nàng sẽ bị cảm xúc của nguyên chủ ảnh hưởng, đôi khi thậm chí còn bị những cảm xúc ấy chi phối.
Khanh Hòa ngồi trên giường ngọc ngẩn người, đồng thời tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.
Kịch bản mà hệ thống đưa cho nàng, trước sau như một, vẫn là vai phản diện... Là phản diện, nàng phải gây phiền phức cho nam chính, phải tôi luyện ý chí của nam chính, rèn giũa cả thể xác lẫn tinh thần của nam chính.
Để đạt được tiêu chuẩn "trước ngược sau ngọt", nàng sẽ từng bước ngược đãi nam chính. Ví dụ như xem nam chính là thế thân, phế bỏ võ công của hắn, diệt cả gia tộc hắn, đẩy hắn xuống Tru Tiên Đài, moi lấy tâm đầu huyết của hắn... Vân vân và mây mây.
Chờ sau khi nam chính trở về, trở thành Long Ngạo Thiên, nàng lại tượng trưng bị hắn chèn ép, bị hắn ngược đến hối hận không kịp. Cuối cùng tác hợp hắn với nữ chính ở bên nhau. Đến đó, sứ mệnh của nàng xem như hoàn thành vẻ vang.
Khanh Hòa còn đang muốn phàn nàn về cái cốt truyện đầy cẩu huyết này thì bên ngoài đã có con rối đến báo: "Tôn thượng, chưởng môn tới."
Hơn nữa diện mạo của chúng còn khá đẹp mắt. Khanh Hòa đoán nguyên chủ hẳn cũng là người coi trọng nhan sắc.
Nếu chưởng môn sư huynh đã tới, Khanh Hòa liền đứng dậy bước ra khỏi mật thất bế quan.
Thanh Tĩnh Phong của nguyên chủ đúng như tên gọi, yên tĩnh đến cực điểm. Ngày thường chỉ có hai ba con rối phụ trách quét dọn.
"Tiểu Thất!" Tiếng gọi sang sảng của chưởng môn sư huynh làm thân thể mềm mại của nàng giật nảy lên.
Khanh Hòa: "..."
Cách gọi này chắc là dựa theo thứ bậc nhỉ? Dù sao nàng cũng là Thất trưởng lão.
Chưởng môn sư huynh bước nhanh tới, vui vẻ nói: "Tiểu Thất, cuối cùng muội cũng xuất quan rồi! Một lần bế quan là cả trăm năm, đúng là làm sư huynh lo muốn chết!"
Khanh Hòa khách sáo đáp: "Đa tạ nhị sư huynh quan tâm."
Chưởng môn hiện tại xếp thứ hai, họ Tiết, tên Minh.
Thương Di Lạc xếp thứ ba, chính là tam sư huynh của nguyên chủ.
Sau khi Thương Di Lạc mất tích, vị trí chưởng môn được nhị sư huynh tiếp nhận.
"Tiểu Thất, đoán xem sư huynh mang thứ tốt gì cho muội nào?" Chưởng môn sư huynh hớn hở đi tới Thanh Tĩnh Phong. Một thân đạo bào màu đen tuyền trông khá có phong thái tiên gia.
Khanh Hòa đã biết trước cốt truyện: "..."
Ngươi xác định thứ mang tới là đồ vật sao?
"Tiểu Thất, nhìn xem. Đây là đệ tử mà năm nay sư huynh đặc biệt tìm cho muội. Đây chính là hạt giống tốt trăm năm khó gặp đó! Thiên linh căn hiếm có!"
Chưởng môn cười ha hả, kéo từ phía sau ra một thiếu niên chỉ cao đến ngang hông mình.
Khanh Hòa không khỏi giật giật khóe miệng. Đây chắc không phải nam chính Lạc Minh Qua đấy chứ?
Chưởng môn xoa đầu thiếu niên, nói: "Còn không mau bái kiến sư tôn của con?"
Thiếu niên rụt rè đáp: "Minh Qua bái kiến sư tôn ~ "
Khanh Hòa: "..."
Giao hàng tận nơi luôn sao?
[ Ký chủ, theo kịch bản, ngươi nên đồng ý với chưởng môn và thu hắn làm đồ đệ. ]
Khanh Hòa đưa mắt nhìn Lạc Minh Qua, âm thầm đánh giá. Thiếu niên gầy gò xanh xao, thân hình chỉ còn da bọc xương. Nhìn là biết trước đây đã chịu không ít khổ cực.
Nhưng nhìn kỹ thì vẫn có vài phần thanh tú. Đứa trẻ này quả thật có vài phần giống với bạch nguyệt quang của nguyên chủ. Chẳng trách lại bị xem là thế thân.
"Đa tạ ý tốt của sư huynh. Muội có thể nhận hắn làm đồ đệ. Chỉ là từ trước đến nay muội chưa từng thu đồ đệ, giao cho muội một đệ tử có thiên phú như vậy, muội sợ sẽ dạy không tốt. Sau này còn phải nhờ sư huynh chỉ bảo và quan tâm nhiều hơn."
Chưởng môn vuốt râu cười nói: "Tiểu Thất, đừng lo dạy không tốt. Muội nhìn lão Ngũ với lão Lục xem, đồ đệ bọn họ thu chẳng phải vẫn sống khỏe mạnh đấy sao?"
Khanh Hòa: "..."
Hóa ra tiêu chuẩn dạy đồ đệ của các người chỉ là còn sống thôi à?
Chưởng môn lại nói:
"Yên tâm đi. Nếu đứa nhỏ này làm phiền muội tu luyện, cứ đưa nó đến chỗ ta. Hằng năm ta đều mở lớp giảng dạy cho đệ tử khắp nơi. Thêm một đứa không nhiều, bớt một đứa cũng chẳng ít."
"Nếu đã vậy, thì để nó ở lại đi."
Vừa dứt lời đồng ý, trong đầu Khanh Hòa liền vang lên âm thanh thông báo của hệ thống.
[ Chúc mừng ký chủ hoàn thành cốt truyện —— Phụng mệnh thu đồ đệ. ]
[ Xin ký chủ tiếp tục cố gắng. Lại là một ngày chăm chỉ đi cốt truyện nha ~ ]
Khanh Hòa: "..."
Gỡ mìn chỉ nam
Nữ chính là tra nữ chính hiệu, tra từ trong ra ngoài.
Tác giả là người theo phe nữ chính. Về mặt tình cảm sẽ ngược nam chính. Fan nam chính xin cân nhắc trước khi đọc.
Giai đoạn đầu nữ chính không yêu nam chính, một lòng phát triển sự nghiệp. Về sau có yêu hay không còn tùy tâm trạng tác giả.
Tác giả cực kỳ yêu thích motif truy thê hỏa táng tràng và phòng tối. Nếu cảm thấy tam quan không hợp, xin nhẹ nhàng rời đi.
Tác giả là người yêu thích mỹ học BE. Khả năng mỗi vị diện đều BE rất cao. Nhưng kết cục cuối cùng là 1v1, HE.
Tác giả trái tim thủy tinh. Xin đừng đánh đồng thế giới trong tiểu thuyết với bản thân tác giả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


