Khanh Hòa hời hợt đáp: "Được rồi, ta biết rồi sư huynh."
Chưởng môn sư huynh thấy vậy cũng không nói thêm nữa. Hắn vốn đã nói nhiều rồi, nói thêm nữa chỉ khiến người ta phiền. Huống hồ tiểu Thất từ trước đến nay luôn biết chừng mực.
"Một khi đã vậy, sư huynh không làm phiền muội nữa." Chưởng môn sư huynh đi được vài bước, lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía hai con rối.
Khanh Hòa hỏi: "Sư huynh còn chuyện gì sao?"
Chưởng môn chỉ vào con rối nói: "A đúng rồi, hai con rối này muội cũng đừng dùng nữa. Muội phải học cách tự chăm sóc người khác. Ta mang chúng đi luôn."
Khanh Hòa: "..."
Nàng sâu sắc nghi ngờ vị sư huynh này đã nhắm đến con rối của nàng từ lâu rồi.
Dù sao trong tu tiên giới, không phải ai cũng có con rối, chỉ những người tu vi cao thâm mới có thể sử dụng loại pháp khí này.
Bây giờ mất con rối, nàng đành phải tự mình đi chăm sóc đứa nhóc phàm nhân kia.
Nhưng ngay sau đó, nàng gặp phải vấn đề đầu tiên. Nam chính từ khi vào Thanh Tĩnh Phong đều do con rối sắp xếp, nàng căn bản không biết hắn đang ở đâu.
Khanh Hòa bất lực: "..."
Chưởng môn đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, không duyên không cớ lấy luôn hai con rối của nàng!
Bây giờ đến người sai vặt cũng không còn.
May mà tu vi nguyên chủ đủ cao, chỉ cần vận linh lực là có thể cảm nhận được phương hướng có khí tức người sống.
Khanh Hòa lần theo chỉ dẫn... Hóa ra ở ngay cạnh tẩm điện của nàng!
Khanh Hòa: "?"
Nam chính ở sát vách nàng?!
Ai sắp xếp vậy?!
Thôi bỏ đi... cũng không thể bắt hắn dọn ngay bây giờ.
Khi nàng bước vào phòng, Lạc Minh Qua lập tức sáng mắt.
"Sư tôn?"
Khanh Hòa: "..."
Nàng thử rút tay ra, nhưng hắn lại nắm chặt vạt áo nàng.
Nàng lắc lắc tay: "Buông ra!"
Lạc Minh Qua lập tức buông tay, ánh mắt ướt át, hốc mắt đỏ hoe, như sắp khóc đến nơi.
Khanh Hòa đau đầu, âm thầm hỏi hệ thống: "Tại sao phải đối xử lạnh nhạt với một đứa nhỏ như vậy? Như thế này không ảnh hưởng đến tâm lý phát triển của nam chính sao?"
[ Theo tục ngữ có câu: trời giao trọng trách cho ai, ắt phải tôi luyện tâm chí người đó... ]
"Được rồi, không cần phải nói. Ta hiểu rồi."
Tiểu thiếu niên túm lấy góc áo nàng.
"Sư tôn... đừng bỏ con... con rất ngoan, cũng rất dễ nuôi mà..."
Khanh Hòa mất kiên nhẫn: "Đừng khóc!"
Hắn lập tức mím môi, nước mắt lại sắp rơi xuống.
Khanh Hòa phất tay áo đứng dậy.
"Ta đã nhận lời chưởng môn thu ngươi làm đồ đệ thì sẽ không nuốt lời."
Nói xong, nàng đặt bình đan dược của Dược Lương Phong lên bàn rồi xoay người rời đi.
Nhưng Lạc Minh Qua lại cuống quýt đứng dậy chạy theo.
Nàng vừa bước ra ngoài đã nghe phía sau vang lên tiếng chân trần.
Quay đầu lại —
Thiếu niên đang chân trần chạy theo nàng.
Khanh Hòa cau mày: "Ngươi không phải đang bệnh sao? Ra đây làm gì?"
"Sư tôn... người đừng đi được không? Ta... ta sợ..."
[ Ký chủ, không được đồng ý! Không được! ]
Khanh Hòa bất đắc dĩ nói lạnh giọng: "Bản tôn không thích phiền phức. Nếu muốn ở lại thì ngoan ngoãn uống thuốc, mau khỏe lại. Còn chuyện ở bên chăm ngươi... bản tôn không rảnh."
Tiểu thiếu niên lau nước mắt.
"Con nghe lời... người đừng đuổi con đi... con không sợ nữa..."
Khanh Hòa cảm thấy kiên nhẫn của mình sắp cạn sạch, thật sự không có tâm tình đối mặt với tiểu phiền toái này, vậy nên nàng xoay người chạy trối chết.
Tên tiểu tử này thật muốn lấy mạng nàng!
Sau khi dùng đan dược, Lạc Minh Qua ngủ một giấc dài, sáng hôm sau đã khỏe hơn nhiều.
Hắn nhớ mình còn chưa chính thức thỉnh an sư tôn, nên hào hứng ngồi chờ trước tẩm điện của nàng.
Hắn đợi từ sáng đến trưa. Tẩm điện vẫn im lìm không động tĩnh.
Hắn nhỏ giọng gọi: "Sư tôn... đồ nhi xin thỉnh an người..."
Nhưng mà, không ai đáp lại.
Tim hắn dần dần bất an. Hắn đánh bạo đi vào tẩm điện.
Không có ai.
Hắn trong lòng bất an tới cực hạn. Hắn chạy khắp Thanh Tĩnh Phong gọi lớn: "Sư tôn! Sư tôn!"
Không có hồi âm.
Hắn tìm khắp mọi nơi. Vẫn không thấy nàng.
Từ sáng đến tối. Cả Thanh Tĩnh Phong vẫn chỉ có mình hắn.
Hắn thất thần quay về tẩm điện. Sư tôn vẫn chưa trở về...
Hắn không rõ vì điều gì sư tôn không thèm để ý đến hắn?
Vì sao hắn tìm khắp mọi nơi đều không thấy sư tôn?
Sư tôn không cần hắn nữa sao?
Tưởng tượng đến những điều đó, hắn liền trực tiếp nhào vào chiếc giường của sư tôn, bật khóc.
Khóc mệt rồi, lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp trên giường của nàng. Mùi hương quen thuộc khiến hắn tạm an tâm.
Sáng hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào, ấm áp bao phủ trên người hắn. Hắn mới giật mình tỉnh dậy.
Phát hiện mình... ngủ trên giường sư tôn cả một đêm!
Ý thức được điều này, hắn vội vàng bật dậy, mặt đỏ bừng.
Lại nhìn thấy vết nước mắt trên chăn.
"..."
Hắn xấu hổ đến mức tai cũng đỏ, là xấu hổ.
Hắn thế mà lại làm dơ giường của sư tôn!
Sư tôn về chắc chắn sẽ mắng hắn...
Nhưng sư tôn vẫn chưa về. Người đi đâu rồi?
Hay là... sư tôn thấy hắn phiền nên không cần hắn nữa?
Cho nên mới bỏ hắn lại...
Nghĩ đến đây, hắn lại ngồi xổm xuống dưới đất, ôm đầu ghé sát hai đầu gối, khóc nức nở.
Không biết qua bao lâu, trời dần ngả chiều. Cuối cùng, bóng người quen thuộc cũng xuất hiện.
Lạc Minh Qua rốt cuộc cũng nghe được động tĩnh. Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn về phía bóng người.
"Sư tôn..."
Hắn theo bản năng muốn lao tới ôm chân nàng, nhưng vì ngồi xổm quá lâu, chân đã sớm tê cứng, vừa đứng dậy đã trực tiếp ngã nhào xuống đất.
Ngã thẳng mặt.
Khanh Hòa vừa từ Thanh Y Tông trở về, muốn cùng Vân Bất Miên tìm Mâu Hoa Đan giúp thay đổi thể chất.
Ai ngờ Vân Bất Miên kia lại chạy xuống phàm giới du ngoạn khắp nơi, chưa biết ngày về, nàng đành phải tạm thời quay về Côn Luân Tiên Tông, đợi lần sau có cơ hội sẽ lại đi tìm Vân Bất Miên.
Kết quả mới vừa trở lại Thanh Tĩnh Phong, chưa kịp hoàn hồn đã nghe thấy tiếng nức nở: "Sư tôn... sư tôn không cần con nữa..."
Tiếng thút thít nhỏ xíu, đứt quãng, lúc lên lúc xuống, nghe không liền mạch. Khanh Hòa ban đầu còn tưởng mình nghe nhầm, cho đến khi chủ nhân của giọng nói ấy ngã nhào ngay trước mặt nàng, nàng mới phản ứng lại – thì ra tiểu gia hỏa này đang khóc đến thảm hại dưới đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


