“Đương nhiên là phải tin rồi, dù sao cha con mình máu chảy ruột mềm, tim liền tim cơ mà. Cha mà không hiểu lòng con, chứng tỏ trái tim của cha đã không còn đặt ở chỗ cô con gái bảo bối này nữa rồi.”
Dứt lời, cô trừng mắt nhìn thẳng vào Tô Đại Cường.
Khai mau, cục cưng bé bỏng của cha đã bị đổi thành ai rồi hả?
Tô Đại Cường: “…”
…
“Cha đi lắp then khóa cửa cho con đây.”
Ông ta quay người chuồn thẳng.
Đứa con gái này giờ chẳng còn là con hổ con ngốc nghếch nữa rồi, mà đã thành con khỉ tinh ranh mất rồi.
Tô Ninh thu lại ánh mắt, sau lưng Tô Đại Cường khẽ nhướng mày đắc ý.
Tưởng thế nào~
Nắm thóp dễ như trở bàn tay.
Nhìn chiếc tủ trước mặt, ánh mắt cô sâu thẳm lại.
Đúng là người thời trước vẫn biết cách giấu đồ nhất.
Chiếc tủ này chắc chắn đã từng bị lục soát qua rồi, nhưng đám người chú Đại Xuân không nhìn ra được bí mật ẩn giấu bên trong.
Cũng may là kéo thẳng từ khu nhà lớn đó về, chưa qua tay ai khác, nếu không thì đồ vật giấu bên trong tuyệt đối chẳng còn giữ được đến giờ.
Nếu kiếp trước cô không vô tình xem qua mấy video phổ biến kiến thức về các loại ngăn bí mật thời xưa thì cũng chẳng thể nghĩ tới chuyện này.
Tuyệt chiêu ở chỗ, nhìn bề ngoài của chất gỗ và sức nặng khi nhấc lên hầu như chẳng có gì khác biệt, nếu không thì người ta đã chẳng dễ dàng bỏ qua như thế. Cứ thấy trọng lượng bất thường là đám người kia thà đập nát ra chứ chẳng buông tha đâu.
Lợi hại thật đấy!
Bây giờ mà tháo ra thì với năng lực hiện tại của cô rất khó để phục hồi lại nguyên trạng, thôi thì cứ đợi sau này có thời cơ thích hợp rồi hẵng tính, tạm thời cứ xem như giữ một hộp quà bí ẩn đi.
Giám sát lão già làm xong hết việc, Tô Ninh chìa tay đòi tiền ngay tại trận.
Tô Đại Cường vốn còn định giấu lại một ít, nhưng bị đôi mắt to tròn long lanh ngập tràn sự lên án của con gái nhìn chằm chằm, đầu óc ông ta nóng lên liền nộp sạch không sót một xu.
Tất nhiên, con gái ông ta cũng không lấy hết sạch sành sanh mà vẫn để lại cho ông ta hai mươi đồng.
Ông ta có cảm động không?
Ông ta rất cảm động?
Ông ta thực sự cảm động sao?
Sao cứ có cảm giác con gái đã học được bài nắm thóp lão cha già này rồi nhỉ?
Tô Ninh chẳng thèm bận tâm xem Tô Đại Cường ở phòng ngủ chính có cảm động hay không, dù sao bản thân cô lúc này đang vô cùng phấn khích.
Cài then cửa cẩn thận, cô ngồi xếp bằng trên giường bắt đầu đếm tiền.
Đồng chí Hồ Mỹ Lan quả thực là một người phụ nữ cực kỳ biết tiết kiệm, lại còn rất giỏi kiếm thêm tiền về nhà trong phạm vi quy định cho phép.
Đối với Tô Đại Cường, đồng chí Hồ Mỹ Lan cũng dùng thủ đoạn sấm sét, quản lý tiền lương lẫn các khoản thu nhập thêm bên ngoài của ông ta vô cùng chặt chẽ.
Cộng cả khoản tiền tuất bồi thường vào, tổng cộng ở đây có hơn năm nghìn đồng.
Với năng lực và bản lĩnh của đồng chí Hồ Mỹ Lan, nếu sống được đến thời kỳ cải cách mở cửa thì dù không thành đại doanh nhân cự phách thì cũng sẽ trở thành lớp người tiên phong gặt hái thành công, là những hộ vạn tệ đầu tiên.
Mọi chuyện chỉ đành thở dài tiếc nuối.
Càng đáng tiếc hơn là trong ký ức, nguyên chủ vì Vương Thúy Lan mà nảy sinh hiềm khích, dần xa cách với cha đẻ.
Tô Đại Cường vốn đã có tư tưởng trọng nam khinh nữ, về sau dồn gần như toàn bộ tâm trí lên người đứa con trai Tô Dũng, số tiền này đương nhiên phần lớn đều đem tiêu hết cho Tô Dũng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


