Thế nhưng có quậy phá đến đâu cũng vô ích, kết cục vẫn chẳng hề thay đổi.
Vương Thúy Lan cuối cùng bước chân được vào căn nhà này không phải do lão già cưỡng ép dẫn về, mà là do bà ta vác cái bụng bầu vượt mặt chạy đi tìm lãnh đạo nhà máy, Hội Phụ nữ cùng với Ủy ban khu phố.
Một đám người lớn vừa đe dọa vừa dụ dỗ ép nguyên chủ phải gật đầu đồng ý.
Xem ra ả Vương Thúy Lan này chẳng phải hạng người dễ đối phó.
Hừ.
Nguyên chủ chỉ là một cô nhóc bốc đồng, tính khí như hổ con, nhìn thì có vẻ hung dữ hùng hổ nhưng thực chất lại đâm đầu vào tường đến mức mình đầy thương tích.
Tưởng chừng lần nào cũng giành thắng lợi, nhưng lợi ích thực tế lại liên tục bị người ta tước đoạt, thế mà chính cô bé vẫn ngây thơ nghĩ mình là người chiến thắng.
Đúng là đồ ngốc nghếch.
Nghĩ đến bà mẹ kế chuyên chơi trò đâm dao sau lưng kia, Tô Ninh khẽ cười nhạt một tiếng.
Cô đây đâu phải con bé ngốc nghếch như nguyên chủ, cô có thừa sức lực lẫn thủ đoạn…
…
“Con gái ơi, mở cửa cho cha với!”
Tô Ninh vừa khoét xong hốc tường, đẩy chiếc giường về lại vị trí cũ thì phát hiện sức lực của mình bỗng lớn hơn trước rất nhiều.
Cô đang thích thú nâng thử cái này, nhấc thử cái kia trong nhà thì nghe thấy tiếng gọi của lão già.
“Tới liền đây!”
Cô lon ton chạy ra cửa, giơ tay mở then cài.
Bên ngoài, Tô Đại Cường đang khiêng một chiếc tủ gỗ hoàng hoa lê cũ cao đến nửa người. Vừa thấy cửa mở, ông ta liền cắn răng dồn hết sức bình sinh khiêng thẳng chiếc tủ vào trong phòng Tô Ninh.
Vừa buông tay thả lỏng, ông ta đã mệt đến mức thở hồng hộc.
Chiếc tủ này dùng loại gỗ đặc ruột vô cùng chắc chắn, nặng đến mức muốn gãy cả lưng.
“Chẳng phải bảo là lấy cái tủ nhỏ thôi sao?”
Cái này đâu có nhỏ chút nào.
Tô Ninh bước lại gần ngắm nghía cẩn thận, còn mở cả cánh tủ ra xem.
Chiếc tủ này đúng là đồ xịn thật, chẳng những chất gỗ đanh đặc mà bên trên còn chạm trổ hoa văn tinh xảo.
Tô Đại Cường nhướng mày:
“Thích không? Vốn dĩ cha định ra chợ đồ cũ đổi cho con một cái tủ nhỏ, ai ngờ mua khóa xong vừa bước ra khỏi hợp tác xã mua bán thì gặp chú Đại Xuân của con, hai người đứng nói chuyện đôi ba câu.
Cái này dáng vẻ thô kệch nhất, chất gỗ lại dày cộm nặng trịch nên chẳng ai thèm lấy, dù sao cùng kiểu dáng đó người ta thích mấy cái thanh thoát đẹp mắt hơn, thành ra lại hời cho nhà mình.”
Ông ta vỗ vỗ lên mặt tủ, hạ thấp giọng:
“Món đồ này vốn là của hồi môn từ thời con gái của bà cụ nhà đó đấy, thế nên chất gỗ mới xịn xò như vậy. Mấy cái tủ hồi môn của mấy cô con dâu nhà họ tuy làm cầu kỳ tinh xảo hơn thật, nhưng chất lượng thì còn lâu mới bằng cái này.”
Tô Đại Cường không kìm được cảm thán: “Đúng là thợ mộc thời trước làm ăn thật thà tử tế ghê.”
Ông ta lại vỗ vỗ: “Cái tủ này khéo còn truyền lại được cho đời sau ấy chứ.”
Tô Ninh gật đầu tán đồng.
Cô chỉ tay vào góc phòng: “Cha, cha nghỉ ngơi cũng hòm hòm rồi đấy nhỉ, cha bê cái tủ này đặt vào chỗ kia đi, xong xuôi thì sang lắp then cài khóa cửa phòng cho con.”
Tô Đại Cường: “…”
Cái con ranh con này, coi cha đẻ như trâu như ngựa mà sai bảo đấy à!
Ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Con đúng là chẳng biết xót thương cha đẻ gì cả.”
“Ai bảo con không thương cha, tình thương của con là tình sâu khó tỏ, chẳng qua con không giỏi ăn nói thôi mà.”
Tô Đại Cường bĩu môi: “Con đoán xem cha có tin không?”
Vừa càu nhàu, ông ta vừa ngoan ngoãn nghe theo sự chỉ đạo của con gái, khiêng chiếc tủ đặt vào đúng vị trí chỉ định.
Tô Ninh xem như không hiểu ý tứ mỉa mai của Tô Đại Cường, cất giọng vô cùng chắc nịch:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


