Mở đầu cuốn sách chính là cảnh Vương Thúy Lan vì muốn lấy lòng con riêng của chồng nên đã ghi danh cho con gái ruột – tức nữ chính – đi xuống nông thôn.
Thế nhưng trên thực tế, dù là nguyên chủ hay nữ chính Mạnh Hân Điềm thì đều là con một của cuộc hôn nhân trước, huống hồ cả hai đều là con một của liệt sĩ, bọn họ căn bản không nằm trong diện bắt buộc phải xuống nông thôn.
Chẳng qua là vì Mạnh Hân Điềm đã mười tám tuổi, không còn được hưởng trợ cấp con liệt sĩ nữa và chuẩn bị lấy chồng.
Chị ta mà kết hôn thì nói ít cũng phải đưa ra ít nhất một nửa số tiền tuất của cha đẻ mình, Vương Thúy Lan tiếc tiền nên không nỡ nhả ra.
Tô Đại Cường là cái kẻ vừa mặt dày lại vừa sĩ diện hão, ông ta sẽ không để bà ta làm những chuyện hủy hoại danh dự và thể diện của mình, hễ có ai nhắc đến chuyện này là ông ta sẽ ép Vương Thúy Lan phải lấy tiền ra cho con gái.
Bởi vậy nên Vương Thúy Lan mới bày ra một màn kịch hy sinh đi xuống nông thôn thay cho con gái của chồng.
Chậc chậc…
Đúng là diễn viên trời sinh, kỹ năng diễn xuất này khéo còn sánh ngang với thằng cha nam chính cặn bã trong truyện.
Với tâm tính của người đàn bà đó, ước chừng ngày mai bà ta sẽ dọn đồ vào ở ngay thôi.
Tô Ninh giấu kỹ tiền vào hốc bí mật rồi nằm xuống giường, trong lòng hừng hực chờ mong mà dần chìm vào giấc mộng…
“Con gái ơi, đây là dì Vương Thúy Lan của con, còn đây là con gái của dì Vương, Mạnh Hân Điềm.”
Tô Đại Cường không dám vừa mở miệng đã bắt con gái gọi Vương Thúy Lan là mẹ, ông ta sợ con gái sẽ nhảy xổ vào cào nát mặt mình mất.
Tô Ninh: “…”
Khoan đã…
Cha thèm khát đến mức không chờ nổi nữa rồi đấy à?
Tô Đại Cường vô cùng lúng túng.
Chính ông ta cũng không ngờ chuyện con gái đồng ý cho Vương Thúy Lan dọn vào ở lại truyền đến tai bà ta nhanh đến vậy.
Đừng nói con gái ngơ ngác, mà bản thân ông ta cũng đang ngớ hết cả người.
Sáng sớm nghe tiếng gõ cửa, vừa mở ra thấy người ta tay xách nách mang đứng lù lù trước mặt, ông ta còn bàng hoàng hơn cả con gái.
Hỏi ra mới biết là do Đại Xuân kể với vợ, rồi tối qua vợ Đại Xuân lại ton hót cho Vương Thúy Lan hay.
Mưu tính trong lòng Vương Thúy Lan thì ông ta đoán sơ qua cũng hiểu được bảy tám phần, nhưng ngặt nỗi lúc này người bị đẩy vào thế cưỡi lưng cọp lại chính là ông ta.
Tức giận thì ít mà ngượng ngùng xấu hổ thì nhiều, thế nhưng dù sao ông ta cũng là chủ một gia đình.
Ánh mắt mang theo ba phần áy náy, hai phần mờ mịt cùng năm phần van nài nhìn chăm chăm vào cô con gái đang trừng đôi mắt to tròn nhìn mình.
Con gái à, giữ cho cha chút thể diện đi mà.
Mạnh Hân Điềm đứng cúi gằm mặt, hai bàn tay cứ bồn chồn cọ xát vào nhau.
Vương Thúy Lan thì cười híp mắt nhìn Tô Ninh:
“Ninh Ninh à, dì với cha cháu đã đăng ký kết hôn rồi. Dì biết cháu khó mở miệng gọi dì một tiếng ‘mẹ’, vậy cháu cứ gọi dì là ‘mẫu thân’ cũng được. Cháu cứ yên tâm, dì nhất định sẽ đối xử tốt với cháu y như mẹ ruột của cháu vậy.”
Tô Ninh quăng cho Vương Thúy Lan một ánh nhìn đầy vẻ chán ghét và khinh bỉ.
Thấy biểu cảm này của đứa con riêng, nụ cười trên môi Vương Thúy Lan dần tắt lịm, thay vào đó là vẻ mặt căng thẳng và tủi thân.
Bà ta ta rụt rè liếc nhìn Tô Đại Cường một cái đầy uất ức rồi mới cúi đầu, cất giọng thăm dò Tô Ninh:
“Nếu cháu…”
“Dì định nói cái gì?”
Tô Ninh khoanh hai tay trước ngực, híp mắt nhìn chằm chằm vào người đàn bà này:
“Định nói là, nếu cháu không bằng lòng thì thôi vậy, rồi sau đó bày ra bộ dạng oan ức đáng thương để khiến cho lão cha mê muội vì sắc đẹp của cháu phải xót xa, để ông ấy vì dì mà đứng ra đối đầu với cháu chứ gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


