Xuyên không quả nhiên có phúc lợi đi kèm.
Ký ức về cốt truyện, cộng thêm sức mạnh phi thường và đôi tai thính nhạy vượt trội, đúng là hời to rồi.
Phía nhà bếp, tiếng bát đĩa va chạm lách cách trong chiếc chậu lớn vang lên không ngớt, chợt một tiếng mở cửa rồi đóng cửa cạch một cái đã thu hút sự chú ý của Tô Ninh.
Cô bước ra khỏi phòng ngủ chính ngó thử.
Quả nhiên, người đang cặm cụi cọ rửa bát đĩa là Mạnh Hân Điềm, còn Vương Thúy Lan thì đã rời khỏi nhà từ lúc nào…
“Mẹ chị đâu rồi?”
“Ra ngoài rồi ạ.”
Tô Ninh nhìn nữ chính đang rụt rè như chim cút trước mặt, khẽ nhíu mày:
“Nói to lên!”
Mạnh Hân Điềm sợ tới mức run bắn cả người.
Cô bé ngước nhìn Tô Ninh, đáy mắt ngấn lệ.
Tô Ninh chẳng có chút lòng thương hoa tiếc ngọc nào:
“Nói to lên xem nào!”
Trong mắt Mạnh Hân Điềm ngập tràn vẻ uất ức tủi thân, hoàn hồn lại thì chỉ thấy sợ hãi.
Sau đó chẳng biết đứng ngẩn ra đó đấu tranh tư tưởng điều gì, ánh mắt cô bé bỗng trở nên kiên định hơn, giọng nói cất lên cũng to hơn hẳn:
“Ra, ra ngoài rồi ạ.”
Tô Ninh khẽ gật đầu, không làm khó cô bé nữa, trong ánh mắt thoáng qua vài phần tán thưởng:
“Nói năng cứ đàng hoàng dõng dạc thế này có phải tốt không, lí nha lí nhí vo ve như muỗi kêu, người khác nghe không rõ đã đành, nhìn vào trông lại dễ bắt nạt. Người ta không bắt nạt chị thì bắt nạt ai.”
Nữ chính này…
Đúng là không phải gu của cô.
Cô lắc đầu ngán ngẩm, cất bước đi về phía cửa sổ.
Cuốn tiểu thuyết rách nát này là kiểu truyện trước khổ sau sướng điển hình.
Nửa đời đầu của nữ chính này đúng thực là khổ trăm bề.
Trước khi cha chết, tuy cô bé phải ở cùng bà mẹ cặn bã tại nhà bà nội dưới quê, nhưng ít ra nhờ có người cha là trụ cột gia đình lại có thân phận đàng hoàng, nên bà nội dù không đối xử tốt bằng cháu trai thì cũng thương cô bé hơn hẳn mấy đứa cháu gái khác.
Ngày tháng trôi qua tuy vất vả thiếu thốn nhưng chí ít vẫn còn chút ngọt ngào.
Sau khi cha hy sinh, mẹ cô bé dắt con gái rời đi, suốt ngày chỉ mải miết vội vàng kiếm tìm người đàn ông khác.
Bị bà mẹ độc hại hãm hại bắt đi xuống nông thôn, mang tiếng là vùng lên phản kháng, nhưng thực chất cũng chỉ nhờ Tô Đại Cường vì giữ thể diện mà gây sức ép hộ, cô bé mới lấy lại được một phần tiền mà thôi.
Về đến nông thôn làm công việc đồng áng, chỉ vì xinh đẹp mà bị một nữ thanh niên trí thức ghen ghét đẩy ngã xuống sông.
Nếu không nhờ nam chính nhân dịp được nghỉ phép về quê cứu vớt kịp thời thì cái mạng nhỏ coi như xong đời.
Vì mang ơn cứu mạng, lại vì hoàn cảnh phong tục ở nông thôn, cô bé đành gả cho nam chính, ai ngờ chung phòng đúng một đêm thì nam chính đã vội vã rời đi.
Để báo đáp ơn cứu mạng của nam chính, ban đầu cô bé luôn muốn dùng tấm lòng chân thiện mỹ để đối đãi với cả một gia đình toàn những kẻ cực phẩm của nhà chồng.
Kết quả đến lúc mang thai ba bị hãm hại sinh non, suýt chút nữa mất mạng mới nhìn rõ bộ mặt thật của đám người này, bấy giờ mới bùng nổ mà dứt khoát đòi chia nhà ở riêng.
Sau đó mới đến cái gọi là những ngày tháng ngọt ngào.
Một thân một mình vừa nuôi ba đứa con vừa ngóng trông chồng, đến đoạn này thì câu chuyện đã đi hết tám mươi phần trăm dung lượng rồi.
Mãi đến khi người chồng đủ tiêu chuẩn cho gia đình đi theo diện quân nhân, nữ chính mới được đi theo chồng, đoạn này viết thêm chừng mười sáu, mười bảy phần trăm, kéo dài cho tới thời kỳ cải cách mở cửa là bước vào hồi kết.
Ba bốn phần trăm còn lại chỉ tóm lược qua loa cuộc sống về sau của cô ấy ngọt ngào ra sao, về già con cháu quây quần quanh gối, cuộc sống sung túc đủ đầy, chồng yêu chiều, con trai hiếu thuận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)