“Được rồi, con cứ làm việc của con đi, mấy việc này cứ để dì lo.”
Là người lớn lên dưới lá cờ đỏ, được nuôi dưỡng trong làn gió xuân, phép lịch sự đã ăn sâu vào xương tủy của Tô Ninh, nhưng thái độ không muốn cùng bà mẹ kế tâm cơ này diễn màn kịch mẹ hiền con thảo thì hiện rõ mồn một trên mặt.
Cô gái thích cười gượng nở một nụ cười lạnh tanh:
“Cảm ơn dì.”
Nói xong, cô quay người về phòng.
Rầm!
Cánh cửa đóng sập lại.
Vương Thúy Lan: “…”
Con ranh con này tinh ranh thật đấy.
Mạnh Hân Điềm lén lút ngẩng đầu nhìn mẹ ruột một cái, rồi vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Cô bé rụt rè đưa đũa định gắp miếng thịt kho tàu mà Tô Ninh ăn thừa lại.
Chát!
Mu bàn tay bị một chiếc đũa vụt mạnh một cái.
Mạnh Hân Điềm rụt vội tay lại, khóe mắt rưng rưng ngấn lệ nhưng không dám hé răng nửa lời, càng không dám khóc thành tiếng.
Vương Thúy Lan nghiến răng nghiến lợi, hạ thấp giọng mắng mỏ:
“Ăn ăn ăn, mở mắt ra chỉ biết có ăn thôi, đồ ngu xuẩn! Tao bảo mày ngồi cạnh nó, hai đứa mày sàn sàn tuổi nhau, ý tao là gì chẳng lẽ mày không biết à?
Y hệt cái thằng cha ngu si của mày, ngốc nghếch đến chết đi cho rảnh nợ.”
Keng một tiếng!
Bà ta giật phắt đĩa thịt kho tàu kéo về trước mặt mình.
Bưng cả đĩa lên, trút sạch vào bát mình.
“Đúng là quỷ chết đói đầu thai, bao nhiêu là thịt ngon thế này mà bị nó ăn sạch sành sanh, cái đồ con gái mất nết tốn cơm tốn gạo.”
Trên mặt bà ta tràn ngập vẻ tiếc rẻ xót xa.
Vô tình bắt gặp ánh mắt Mạnh Hân Điềm đang nhìn chằm chằm vào bát mình, bà ta liền quắc mắt lườm ngược lại: “Nhìn cái gì mà nhìn?”
Mạnh Hân Điềm sợ hãi run bắn cả người, vội vã cúi đầu và từng miếng cơm độn ngô vào miệng, đến cọng dưa muối cũng không dám gắp, cứ thế nghẹn ứ nuốt trôi.
Thấy Mạnh Hân Điềm như vậy, Vương Thúy Lan im lặng một lát rồi khẽ thở dài.
Bà ta gắp một miếng thịt kho tàu nhỏ từ trong bát mình bỏ sang bát của Mạnh Hân Điềm, đổi giọng dịu dàng:
“Điềm Điềm à, con phải hiểu cho mẹ, mẹ đi bước nữa thế này, mới chân ướt chân ráo bước vào nhà người ta chưa đứng vững gót chân, lại còn đèo bòng thêm cái của nợ là con, nên dù là chú Tô hay con bé Ninh Ninh thì trong lòng đều không vui vẻ gì đâu.
Việc cấp bách trước mắt, thứ nhất là mẹ phải sinh nở mẹ tròn con vuông đứa con trong bụng này cho chú Tô của con, tốt nhất là sinh được con trai, khi đó mẹ con mình mới thực sự đứng vững trong cái nhà này được, vì thế mẹ mới phải bồi bổ ăn thịt kho tàu.
Ngoài việc sinh con trai cho chú Tô ra, con ở nhà cũng tuyệt đối không được gây chuyện, biết chưa?
Nếu không có mẹ gả cho chú Tô, liệu con có được ở căn nhà rộng rãi thế này không? Lại còn được ở riêng một phòng nữa, con may mắn lắm đấy.
Vì mẹ, con phải ngoan ngoãn nghe lời, nói ít làm nhiều, kính trọng chú Tô, đồng thời phải tìm cách lấy lòng con ranh con kia nữa.
Tiếng Mạnh Hân Điềm lí nhí trong cổ họng.
Cô bé không muốn đồng ý, càng không muốn làm những chuyện như thế.
Nhưng cô bé biết rõ, nếu mình không gật đầu, mẹ sẽ cằn nhằn mãi không thôi, hễ lâu không thấy trả lời là mẹ sẽ đánh mình ngay.
Nghe thấy Mạnh Hân Điềm đã chịu vâng lời, Vương Thúy Lan cũng không nói thêm gì nữa, ngon lành thưởng thức bát cơm độn cùng chỗ thịt kho tàu béo ngậy.
Đây mới đúng là cuộc sống của con người chứ.
Không ở lại cái nhà họ Mạnh kia chịu khổ húp cháo loãng, quyết định này của mình quả nhiên là chuẩn xác.
Ở phòng ngủ chính, Tô Ninh áp tai vào khe cửa nghe lén, không nhịn được mà đảo tròn mắt khinh bỉ.
Mụ Vương Thúy Lan này đúng là trơ trẽn hết chỗ nói.
Cô rón rén lùi ra xa cánh cửa, đưa tay xoa xoa vành tai, nở nụ cười toe toét đầy khoái chí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)