Đấy chính là cái gọi là trước khổ sau sướng.
Dưới góc nhìn của Tô Ninh, toàn bộ quá trình đó chẳng khác nào tự rước khổ vào thân, chịu tội chịu đày.
Nếu không phải trong truyện có một nhân vật trùng tên với mình, Tô Ninh tuyệt đối chẳng thèm nuốt nổi cuốn tiểu thuyết này.
Ai dè đến tận đại kết cục, tác giả cũng chẳng buồn viết tiếp xem nữ chính có liên lạc gì với nhà mẹ đẻ hay không, càng không đả động gì đến số phận của cô em gái kế.
Uổng công cô bỏ ra bao nhiêu thời gian để đọc.
Xời!
Nhưng nghĩ lại cũng may nhờ có đọc qua, nên sau khi xuyên sách ít ra cô cũng nắm được bối cảnh câu chuyện, trong lòng cũng thấy an tâm hơn nhiều.
Tô Ninh ghé mắt qua cửa sổ nhìn xuống dưới, quả nhiên thấy Vương Thúy Lan đang đứng buôn chuyện rôm rả với mấy người hàng xóm.
Cô bĩu môi khinh bỉ.
Mụ đàn bà này đang muốn nhanh chóng hòa nhập vào đây, đồng thời ngầm tuyên bố cho tất cả mọi người biết thân phận nữ chủ nhân nhà họ Tô của mình.
Quả nhiên, Tô Ninh đứng quan sát còn chưa đầy mười lăm phút thì Vương Thúy Lan đã cười cười nói nói thêm vài câu với mấy thím hàng xóm, sau đó rảo bước rời đi theo hướng mà mấy người kia vừa chỉ.
Tô Ninh quay người về phòng ngủ, mang theo chìa khóa rồi khóa chặt cửa phòng lại.
Cô chạy vội ra ngoài, không quên cất tiếng gọi với vào trong bếp:
“Mạnh Hân Điềm, tôi ra ngoài một lát, chị ở nhà trông nhà đấy.”
Dứt lời, chẳng thèm đợi Mạnh Hân Điềm trả lời, cô mở cửa rồi đóng sầm lại một cách dứt khoát, sau đó lon ton chạy tót xuống lầu.
Hai bím tóc đuôi sam đung đưa theo từng nhịp chân nhảy chân sáo xuống cầu thang.
Đôi mắt to tròn đen láy, sáng long lanh, cô lao thẳng về phía tụ điểm buôn dưa lê của các bà các thím dưới chân tòa nhà.
“Bà Vương, thím Triệu, bác Lưu, vừa nãy mọi người nói chuyện gì với mẹ kế của cháu thế ạ?”
Bà cụ Vương vội vươn tay tóm lấy Tô Ninh đang lao tới như một chú bê con, xoay người cô bé lại để lưng quay về phía mình.
Vừa rút chiếc lược gỗ trên đầu xuống chải lại tóc cho Tô Ninh, bà cụ vừa đáp:
“Cũng chẳng có chuyện gì to tát đâu cháu, cô ấy chỉ hỏi thăm về tình hình hàng xóm láng giềng ở đây, với lại tiện đường hỏi mấy khu chợ bán thức ăn xung quanh thôi.”
Mấy người khác cũng tranh nhau thêm thắt, rôm rả kể lại chi tiết hơn một chút.
Tô Ninh dỏng tai lên nghe hết một lượt, thấy chưa có thông tin mình muốn biết liền hỏi tiếp: “Dì ấy không nói gì về cháu sao ạ?”
Đôi mắt long lanh ngước nhìn những người xung quanh.
Mọi người khựng lại một nhịp.
Thím Triệu là người nhớ ra trước tiên, nhanh nhảu nói:
“À có đấy, cô ấy bảo sáng nay dọn đến thấy cháu không vui lắm, nhưng khen cháu là đứa trẻ ngoan, không hề quấy khóc làm loạn gì cả. Ban nãy ăn cơm trưa, cô ấy bảo cố ý mua thịt kho tàu cho cháu, cháu tuy có nói móc mấy câu nhưng cũng không bài xích cô ấy. Cô ấy còn vui vẻ khoe là đi mua thịt về để tối nay tự tay nấu thịt cho cháu ăn nữa đấy.”
Mọi người nghe xong chẳng ai thấy lời này có gì không đúng.
Đứa trẻ nào mà chẳng ghét mẹ kế, có bài xích một chút thì đã làm sao, con bé Ninh Ninh rốt cuộc cũng đâu có làm chuyện gì quá quắt.
Bọn họ lúc nãy cũng thuận miệng an ủi đôi câu, lại còn cố tình nhắc nhở bóng gió để Vương Thúy Lan phải toàn tâm toàn ý đối đãi tốt với Ninh Ninh.
Lòng người bằng xương bằng thịt, con bé tuổi còn nhỏ, đâu phải loại nuôi mãi không biết thân thiết.
Tô Ninh lập tức nín thở làm cho mặt đỏ bừng lên, cất giọng thật to:
“Cháu biết ngay là mấy lời mọi người bảo cháu từ trước đều đúng mà, mẹ kế quả nhiên toàn là người xấu bụng!”
Mọi người: “…”
Tô Ninh tức giận siết chặt nắm tay nhỏ xíu.
Khóe mắt ấm ức đỏ hoe.
Những giọt nước mắt cứ chực trào nơi hốc mắt nhưng lại bướng bỉnh không chịu rơi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)