Cô bé là của nợ mang theo, mẹ dắt theo mình tái giá đã chẳng dễ dàng gì, cô bé không thể gây thêm phiền phức cho mẹ được nữa.
Sau này phải ăn ít cơm đi, làm việc nhiều hơn.
…
Tô Ninh hoàn toàn không biết nữ chính đang tự thao túng tâm lý mình trong phòng ngủ phụ nhỏ, cô đang bận rộn hừng hực khí thế dọn dẹp phòng ốc.
Biết trước sáng nay có màn kịch này thì tối qua đã chẳng nhọc công cặm cụi.
Đúng là có tiền cũng chẳng mua nổi hai chữ “biết trước”.
Hì hục cặm cụi, ra sức thu dọn…
Đến khi dọn dẹp xong xuôi tươm tất thì trời đã điểm giữa trưa.
Cái bụng bắt đầu biểu tình réo vang, Tô Ninh lê những bước chân nặng nề bước ra khỏi phòng ngủ chính.
“Ninh Ninh đói bụng rồi phải không con? Dì bảo chị con ra tiệm ăn quốc doanh mua cơm về rồi này, mau lại ăn đi.”
Vương Thúy Lan lấy bát đũa, đặt xuống mặt bàn trước chỗ ngồi cạnh Mạnh Hân Điềm.
Dáng vẻ quen thuộc tự nhiên như thể không phải ngày đầu tiên làm nữ chủ nhân căn nhà này, giọng điệu dịu dàng hết mực:
“Ăn tạm miếng lót dạ đã nhé, lát nữa dì ra ngoài làm quen đường sá xung quanh một chút, tiện thể mua ít thức ăn, tối về sẽ nấu một bữa tươm tất. Cả nhà mình cùng nhau ăn một bữa thật ngon, sau này cùng bảo ban nhau sống thật tốt.”
Đạn bọc đường đến rồi đây!
Đến nguyên chủ ngày xưa còn chẳng bị lung lay, huống chi Tô Ninh cô – một sinh viên đại học đội lốt học sinh tiểu học – đời nào chịu mắc bẫy.
Nhưng cô không phải nguyên chủ.
Nguyên chủ lúc nào cũng đùng đùng hất tung bàn ăn, còn cô thì không.
Cho dù có đến mức phải lật bàn thật thì cũng phải chén đẫy thịt vào bụng rồi tính sau.
Cô ngồi xuống, bưng bát lên bắt đầu ăn.
Ừm, thơm thật đấy.
Quả không hổ danh là món thịt kho tàu trứ danh của tiệm ăn quốc doanh thời này.
Ngon tuyệt cú mèo!
Mạnh Hân Điềm: “…”
Vương Thúy Lan: “…”
Chỉ thế thôi á?
Chẳng phải con bé nên hất bàn đập bát, gào thét ầm ĩ rồi chửi rủa bà mẹ kế này sao?
Cảnh tượng này có đúng không vậy?
Cứ thế mà im thin thít? Cứ thế… mà ăn à?
Lại còn ăn một cách vô tư không chút gánh nặng, từng đũa từng đũa lớn gắp lấy gắp để thế kia?
Ăn ngon lành đến thế cơ à?
Sao nó có thể ăn ngon lành như thế được chứ?
Làm sao có thể?
Nuốt xong miếng cơm trong miệng, Tô Ninh ngước mắt nhìn Vương Thúy Lan:
“Nhìn tôi làm gì? Dì ăn đi chứ?”
“Hả? À, ừ, ăn, ăn mau đi con. Nếu thích ăn thịt kho tàu thì tối nay dì mua thêm thịt rồi làm cho con ăn nhé.”
Mặc kệ ánh mắt xót của của Vương Thúy Lan, Tô Ninh thản nhiên gắp một miếng thịt kho tàu to đùng bỏ vào bát mình:
“Tùy dì, dù sao sau này cha tôi cũng đưa tiền sinh hoạt hàng tháng cho dì rồi, dì cứ theo số tiền đó mà tự tính toán sắp xếp cho chu đáo là được.”
Cô kín đáo đưa mắt quan sát một vòng xung quanh.
Quả không hổ danh là người có thể nắm thóp Tô Đại Cường, nhanh chóng kết hôn rồi mang thai, đúng là có bản lĩnh thật.
Cô tốn bao nhiêu công sức mới dọn dẹp ngăn nắp được một gian phòng ngủ chính bé tí tẹo, còn Vương Thúy Lan thì sao?
Chẳng những dọn xong phòng ngủ phụ lớn mà còn nắm rõ tường tận từng món đồ trong phòng khách và phòng bếp.
Ngoài ra, với một người vừa mới làm quen với căn nhà này từ hôm qua như cô, rất dễ dàng nhận ra những thay đổi ở phòng khách và phòng ăn.
Thay đổi không lớn, nhưng nhìn tổng thể căn nhà trông ấm cúng và ra dáng tổ ấm gia đình hơn hẳn ngày hôm qua.
Chỗ bừa bộn dơ bẩn đều được xếp gọn gàng, đống quần áo bẩn của lão già cũng đã được ném vào chiếc chậu lớn.
Ừm, quả đúng là người biết “săn sóc sớm hôm” mà lão già đã cất công lựa chọn.
Trong phòng ngoài tiếng bát đũa va chạm khi ăn cơm ra thì chẳng ai buồn lên tiếng.
Ăn xong bữa, Tô Ninh đẩy nhẹ bát đũa ra trước mặt:
“Đồ đạc của tôi vẫn chưa thu dọn xong, tôi về phòng đây.”
Dứt lời, người cũng đứng dậy luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



