Lục Tỉnh dễ dàng có được WeChat của Tống Úc bằng lý do “Trả lại quần áo”. Hắn thật sự không có ý đồ gì cả, chỉ sợ Tống Úc lấy cớ giặt quần áo mà quấy rầy hắn hoài. Đến lúc đó, nói không chừng cậu ta sẽ hỏi thăm những người khác để lấy thông tin WeChat của hắn, khiến ai cũng biết chuyện này, nếu vậy còn không bằng ngay từ đầu kết bạn WeChat với cậu ta luôn cho rồi.
Một lát sau, hắn gửi tin nhắn bằng giọng nói qua, “Khi nào cậu đem quần áo đi giặt, tôi sẽ đưa tiền cho cậu.”
Qua một lát, Tống Úc cuối cùng cũng gửi tin nhắn tới, [Nước giặt quần áo không tốn bao nhiêu tiền.]
Lục Tỉnh ngẩn người.
Hắn tưởng đối phương sẽ cầm áo khoác tới tiệm giặt, không nghĩ tới là giặt bằng tay.
Nghĩ đến Tống Úc cúi người chen chúc trong nhà tắm ký túc xá để giặt áo khoác cho hắn…… Lục Tỉnh không thể diễn tả được tâm trạng của mình, giống như bị mèo con cào nhẹ một cái, rất là ngứa ngáy.
Lục Tỉnh lại gửi tin nhắn giọng nói, “Tùy cậu đó.”
Bởi vì tiếng động quá lớn, Tạ Chi Diễn không thể không dời mắt khỏi trang web.
Hắn nhìn xuống Lục Tỉnh, đáy lòng phát ra tiếng cười lạnh lùng.
Kẻ ngoài cuộc thì rõ ràng, tên trai thẳng này coi bộ cũng không biết bộ dạng lúc này của mình trông ra sao.
Người ta còn chưa làm gì, chính mình đã hãm sâu vào.
Thật ngu ngốc.
Có như vậy trong chớp mắt, Tạ Chi Diễn rất muốn lấy ra những tin nhắn tỏ tình mà Tống Úc gửi đến, để cho tên ngu ngốc này biết rằng, hắn không có cơ hội đâu.
Hôm nay tâm trạng của Tống Úc chẳng khác nào tàu lượn siêu tốc. Khi thì quấy rối nhân vật chính thụ, lúc thì bắt nạt nhân vật chính công, cậu cảm thấy mình giống như kẻ ác, làm chuyện xấu đối với hai người yêu nhau.
Nhưng mà, đến bây giờ cậu vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Trong giọng nói của Tống Úc có chút hưng phấn, [009, hình như bây giờ tôi đã biết cách làm chuyện xấu rồi.]
Đáng tiếc 009 không có phụ họa cậu như thường lệ, ngược lại nói một câu, [Lúc nãy ngài có thể không kết bạn WeChat với nhân vật chính công.]
Tống Úc, [Nhưng mà chẳng phải cần tiếp xúc nhiều với các nhân vật chính thì có thể đẩy nhanh tiến độ cốt truyện ư? Sau khi tôi kết bạn xong, tiến độ có nhích thêm một chút.]
Tống Úc vốn có ý định nói ra điều này để 009 khen mình thông minh, ai ngờ 009 lại chẳng nói gì. Không biết có phải ảo giác của cậu không, cậu cảm thấy hình như 009 đang cáu kỉnh.
Nhưng hệ thống cũng có cảm xúc sao?
Tống Úc không suy nghĩ vấn đề này nữa, gửi tin nhắn cho Lục Tỉnh xong thì leo lên giường đánh một giấc.
Lúc cậu thức dậy thì đã hơn năm giờ chiều rồi.
Lục Tỉnh không tiếp tục nhắn tin cho cậu nữa, nhưng mà Chu Yến Minh lại gửi vài tin nhắn WeChat cho cậu, sau đó còn gọi điện thoại.
[Chu Yến Minh: Có đói bụng không?]
[Chu Yến Minh: Tôi có đi qua quán bò nướng nọ, tối nay cậu muốn ăn gì không?]
Mười phút trôi qua.
[ Chu Yến Minh: Tôi đã mua rồi, lát nữa mang về cho cậu.]
Quán bò nướng là nơi hay ho mà hai người bọn họ tình cờ khám phá ra cách đây không lâu, hương vị món ăn rất tuyệt, chỉ là cách trường học hơi xa. Tống Úc đáp lại bằng câu “Cảm ơn”, rồi chuyển tiền cho Chu Yến Minh.
Bên kia tạm thời không hồi đáp.
Tống Úc xuống giường, cầm lấy áo khoác của Lục Tỉnh từ lưng ghế lên. Chiếc áo khoác này rất sạch sẽ, hình như chưa mặc lần nào. Cậu dự định tìm chút bụi phấn rắc lên áo khoác, sau đó cứ thế trả lại.
Ai ngờ trên bàn đột nhiên xuất hiện một thỏi phấn nhỏ.
009: [Ký chủ.]
Giống như muốn làm hòa.
Tống Úc chẳng phải người ngang ngược gì, huống chi cậu và 009 không thật sự cãi nhau. Cho nên vẻ mặt không vui của cậu trong nháy mắt đã biến mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
