Sau khi trò chuyện với nhau vài câu như thường lệ, Tống Úc bắt đầu thực hiện nhiệm vụ. Cậu chọn một vị trí ít được để ý trên áo khoác, rồi dùng phấn vẽ lên đó vài đường nét, nhưng mà cứ bị hệ thống nhận xét là nhiệm vụ vẫn chưa được hoàn thành.
009: [Chỉ là trò đùa nhỏ, mức độ không nặng.]
Tống Úc cắn môi, tạm thời không nghĩ ra cách nào tốt hơn.
Một lúc sau, 009 nhắc nhở, [Chu Yến Minh sắp về rồi.]
Tống Úc đành phải tạm dừng việc thực hiện nhiệm vụ. Cậu cất thỏi phấn đi, vừa đặt áo khoác lên ghế như cũ, thì Chu Yến Minh đã trở về. Trên tay thanh niên xách chiếc hộp được đựng trong túi nilon, vừa vào cửa lập tức nhìn về phía thiếu niên, gương mặt lộ ra nụ cười nhẹ, “Có phải cậu mới ngủ dậy đúng không? Đói bụng chưa?”
Tống Úc ngoan ngoãn gật đầu.
Chu Yến Minh đặt phần bò nướng đủ cho hai người ăn lên bàn, song ánh mắt lại vô tình thấy được đồ vật để trên ghế, đó là chiếc áo khoác mỏng màu đen.
Tống Úc có chiếc áo này ư?
Thỉnh thoảng anh cũng giúp Tống Úc dọn dẹp quần áo, nhưng chưa từng thấy qua chiếc áo khoác này.
Hơn nữa kích cỡ cũng không đúng, nếu mà Tống Úc mặc vào, phỏng chừng vạt áo sẽ dài đến tận đùi.
Chu Yến Minh bắt đầu nghi ngờ, nhưng trên gương mặt vẫn thản nhiên hỏi, “Đây là áo khoác mới mua sao?”
Tống Úc nhỏ giọng nói, “Là của Lục Tỉnh.”
Lục Tỉnh? Hắn ta quen biết Tống Úc từ khi nào?
Chỉ chớp mắt, trong đầu Chu Yến Minh vang lên tiếng chuông cảnh báo, “Tại sao hắn lại để áo khoác ở chỗ cậu chứ?”
Tống Úc không ngờ Chu Yến Minh sẽ hỏi nhiều như vậy, đành phải nói ra sự thật.
Đôi lông mày trước giờ luôn giãn ra của Chu Yến Minh nhíu lại, nghĩ đến những ngón tay dính đầy bọt xà phòng của Tống Úc giặt quần áo cho người đàn ông khác, trong lòng anh chợt cảm thấy ghen tỵ. Lúc này, giọng nói của một người hiền lành luôn tươi cười đã trở nên chua ngoa, “Rơi xuống đất thì phủi một chút là được rồi, không lẽ tên đó có bệnh sạch sẽ ư?”
Với lại cậu và hắn ta đâu có thân thiết gì, sao lại ngốc nghếch giặt áo khoác cho tên đó vậy?
Chu Yến Minh làm việc lanh lẹ, anh mở vòi nước ra, rồi cho thêm nước giặt vào. Lúc giặt đồ anh vẫn nhịn không được mà liếc mắt về phía Tống Úc.
Rốt cuộc nhìn thấy thiếu niên bày biện đồ ăn trong hộp ra xong, đang ngồi trên ghế háo hức chờ đợi anh.
Giống như…… Cô vợ nhỏ ngồi đợi người chồng về nhà ăn cơm vậy.
Chu Yến Minh giật mình hoảng sợ khi tự nhiên bản thân lại nghĩ đến cảnh tượng này, nhưng càng cố xua tan ý nghĩ này đi, thì bộ dáng ngoan ngoãn an tĩnh của Tống Úc cứ hiện lên trước mắt anh.
Người chồng nấu cơm giặt quần áo, cô vợ nhỏ sẽ ngồi bên bàn cơm chờ chồng trở về ăn cơm, ắt hẳn là một cuộc sống hạnh phúc.
Gân xanh trên bắp tay Chu Yến Minh nổi lên, sức lực trong tay cũng càng lúc càng lớn.
009: [Chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ đã hoàn thành.]
Tống Úc đang liều mạng chống lại mùi thơm quyến rũ của thức ăn, nghe vậy liền ngớ người ra, “?”
009 giải thích, [Áo khoác bị sút chỉ.]
“……”
Trong lòng Tống Úc thầm ái ngại khi nhìn thấy chiếc áo khoác nhăn nhúm còn sũng nước đang được phơi trên ban công.
Có vẻ như quá khỏe đôi khi cũng không phải chuyện tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)