Triệu Từ ở đầu kia đoán rằng là vấn đề liên quan tới tình cảm, nếu không dựa theo tính nết của Lục Tỉnh, cậu ta sẽ gọi điện thoại trực tiếp cho mình, hoặc có gì nói đó, chứ không nói quanh co lòng vòng như vậy.
[ Triệu Từ: Cậu nói đi.]
Lục Tỉnh nhìn chăm chú khung chat, sau một hồi chần chừ, hạ quyết tâm gửi một đoạn tin nhắn cho đối phương.
[ Lục Tỉnh: Nếu có người lén lút ngửi quần áo của cậu, bị bắt quả tang nhưng không dám thừa nhận, thì có ý nghĩa gì?]
Tin tức vừa được gửi đi, Triệu Từ đã gọi điện thoại đến, “Ê, có người ngửi quần áo của cậu?”
“……” Lục Tỉnh cũng lười giả vờ, “Đừng nói nhảm.”
Triệu Từ đã nhìn ra đầu mối từ tin nhắn vừa rồi, bắt đầu sốt ruột hóng hớt tin tức, “Cô ấy không chịu nhận, sau đó thì sao? Cậu mắng cô ấy ư?”
Lục Tỉnh không nói chuyện, coi như ngầm thừa nhận.
Ở bên kia điện thoại Triệu Từ lập tức lắc đầu, “Cậu đúng là chẳng hiểu phong tình, nhưng mà lá gan của cô gái đó lớn thiệt. Vậy sau đó, cô ấy có nói gì không?”
Lục Tỉnh, “Nói muốn giặt quần áo hộ tớ.”
“Ôi trời?” Triệu Từ nghi hoặc, “Có điều bình thường cậu sẽ chẳng thèm nói mấy thứ này, tại sao hôm nay…… Đối phương rất xinh đẹp ư?”
Lục Tỉnh nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều của Tống Úc, nhàn nhạt nói, “Không tệ lắm.”
Vậy là cực kỳ xinh đẹp. Triệu Từ có hứng thú, “Cậu động lòng rồi?”
Lục Tỉnh có chút phiền, “Nói chuyện nghiêm túc coi.”
“Điều này còn phải nói nữa ư? Người ta nhất định thích cậu đó. Cậu sẽ không thật sự đưa quần áo của mình cho cô ấy chứ? Không sợ cô ấy —— Này!!!”
Khi Tạ Chi Diễn quay lại ký túc xá, thì Tống Úc đã rời đi, chỉ còn lại Lục Tỉnh. Hắn thu hồi tầm mắt, đẩy chiếc bánh kem đang tan chảy trên bàn sang một bên, rồi lấy máy tính ra.
Máy tính mới khởi động được một nửa, Lục Tỉnh đột nhiên hỏi, “Cậu có WeChat của Tống Úc không?”
Ngón tay Tạ Chi Diễn hơi cuộn lại trên bàn phím, một lúc sau mới mở miệng, “Cậu ấy không kết bạn với người xa lạ.”
Lục Tỉnh, “……”
Hắn thấy Tạ Chi Diễn không để ý đến mình nữa, bèn ra cửa, trực tiếp tìm gặp Tống Úc để lấy thông tin.
Ký túc xá lại trở nên yên tĩnh, Tạ Chi Diễn mang máy tính lên giường. Hắn đang xem Weibo của ai đó, tài khoản của đối phương chẳng có nhiều người follow, nickname là “Cá Nhỏ”, ảnh đại diện là một con cá vàng đang phun bong bóng trong nước.
Tài khoản mới tạo chưa được bao lâu, nhưng trên Weibo đã có rất nhiều bài viết, từ đầu đến cuối đều biểu đạt tình yêu cuồng nhiệt đối với một người, thậm chí còn kèm theo những bức ảnh chụp trộm.
Nhân vật chính trong ảnh đều là hắn.
Sau khi nhận được dòng tin nhắn quấy rối đầu tiên, Tạ Chi Diễn lần theo manh mối tìm thấy tài khoản Weibo này. Qua nội dung bài viết có thể thấy được, đối phương thường xuyên theo dõi và lén chụp ảnh hắn, thậm chí còn đưa ra những giả định về hắn.
Lúc ban đầu Tạ Chi Diễn chỉ muốn tìm ra thân phận của kẻ quấy rối, và cảnh cáo đối phương, nhưng sau khi biết người này là Tống Úc, hắn đột nhiên không muốn làm vậy.
Trong mắt hắn những câu chữ biến thái chứa đầy tình cảm nồng nhiệt dần biến thành tình yêu chung thủy.
Hóa ra ở đâu đó thật sự có người thầm yêu mến hắn.
Đáng tiếc, dạo này Tống Úc chưa gửi thêm tin nhắn nào cho hắn nữa. Tại lần trước bị hai dòng tin nhắn mà hắn gửi dọa rồi ư?
Tạ Chi Diễn có hơi hối hận, hắn không nên nóng vội.
Nhưng nghĩ đến cảnh Chu Yến Minh cầm trà sữa khoe khoang với mọi người, hắn không nhịn nổi phải làm điều gì đó.
Tạ Chi Diễn lướt xem nội dung trên Weibo, khi lướt qua bức ảnh nào đó thì dừng lại.
Đó là bức ảnh chụp sân bóng, nhưng mà ở góc bên phải phía dưới có lộ ra một phần bắp chân của thiếu niên.
Vừa trắng trẻo vừa nhỏ nhắn.
Phần thịt trên chân bị vớ siết chặt đến mức tràn ra một ít, để lại vệt đỏ quanh mép vớ.
Vừa mới lưu bức ảnh này xong, thì có người tiến vào ký túc xá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
