Tạ Chi Diễn lấy ghế dựa đến cho Tống Úc, rồi nói mấy câu an ủi cậu, bảo rằng tính tình Lục Tỉnh như vậy hay nổi cáu, không cần chấp nhặt linh tinh.
Khiến cho Tống Úc cảm thấy ngượng ngùng, bắt đầu tự kiểm điểm lại mình.
Tạ Chi Diễn vừa ăn mấy miếng bánh thì có người gọi điện thoại tới, “Tôi đi nghe điện thoại một chút.” Lúc thanh niên lướt qua người Tống Úc có mang theo hơi thở lạnh lẽo.
[Nhiệm vụ phụ hoàn thành, khen thưởng tích phân 600.]
Trong đầu đột nhiên vang lên âm thanh, Tống Úc rất là vui mừng, sau đó lập tức xụ mặt, tỏ ra bực bội, [Lúc nãy cần ngươi thì ngươi ở chỗ nào?]
009: [Xin lỗi.]
009 không phải hệ thống tiên tiến nhất, cho nên sẽ bị che chắn bởi một số sức mạnh cao hơn đến từ bên ngoài. Nhưng nó tạm thời không nói cho ký chủ biết mấy chuyện này, [Đột nhiên bị trụ sở triệu hồi.]
Nếu suy nghĩ cẩn thận, thì hình như cậu mới là người bắt nạt Lục Tỉnh.
Trộm ngửi áo khoác của anh ta, còn khiến anh ta bị Tạ Chi Diễn hiểu lầm.
Cảm thấy có ai đó nhìn mình, Lục Tỉnh lập tức quay người lại.
Khi nãy cậu thiếu niên còn rất tủi thân được Tạ Chi Diễn dỗ dành vài câu, trong chốc lát vẻ mặt cậu ấy đã trở nên nhẹ nhõm hơn.
Hắn phát hiện mình có chút hiểu lầm đối với Tống Úc.
Tống Úc không giỏi lừa dối đàn ông, trái lại còn rất dễ bị lừa, đoán chừng sau này khi yêu đương chỉ cần người nọ nói vài lời dụ dỗ thì sẽ dễ dàng lấy được bất cứ thứ gì từ thiếu niên.
Cuối cùng chính Tống Úc phá vỡ sự im lặng trước, “Đưa cho tôi…… Áo khoác của cậu.”
Mí mắt Lục Tỉnh không nặng không nhẹ giật lên, hắn nhướn một bên mày, “Giúp tôi giặt quần áo ư?”
“Ừm…… Tại tôi nên áo khoác của cậu mới rớt xuống.”
Tống Úc lại nói dối.
Cậu nêu ra đề nghị này, hoàn toàn bởi vì 009 lại tuyên bố nhiệm vụ cho cậu.
[Thỉnh lén lút làm chuyện xấu với nhân vật chính công.]
Tống Úc vắt hết óc mới nghĩ ra cách khiến đôi bên đều hài lòng —— Vừa có thể làm chuyện xấu trên y phục của nhân vật chính công, đồng thời còn loại bỏ sự nghi ngờ của đối phương.
Chuyện xấu mà cậu làm trong hôm nay đã quá nhiều rồi.
Trong lòng Tống Úc luôn có chút áy náy đối với Lục Tỉnh.
Cho nên, chỉ cần bắt nạt áo khoác là được rồi.
Lục Tỉnh nhìn chiếc áo khoác treo trên ghế, rồi lại nhìn Tống Úc.
Hắn rất chắc chắn lúc đó Tống Úc lén ngửi áo khoác của mình, nhưng mà bây giờ sau khi bị chọc khóc, cậu ta nói muốn giặt áo khoác giúp hắn…… Lục Tỉnh có tính ưa sạch sẽ, hắn vốn không thích người khác đụng chạm vào đồ đạc của mình, song hiện tại tâm trí của hắn lại rối bời.
Cuối cùng, nam sinh thể dục lạnh lùng quay mặt đi, giống như mất kiểm soát, cầm lấy áo khoác trên ghế đưa cho thiếu niên.
Sau khi Tống Úc rời khỏi ký túc xá, cảm giác khô nóng trong người Lục Tỉnh vẫn chưa biến mất.
Thật ra trong đầu hắn vừa mới hình thành một vài ý tưởng, nhưng hắn cần phải xác thực một chút.
Lục Tỉnh mở ra WeChat, truy cập hộp thoại và nhấn vào tên một người bạn thân. Người này là một người bạn thân trong gia đình thế giao với nhà hắn, có kinh nghiệm phong phú trong chuyện tình cảm, nhất định hiểu biết nhiều thứ hơn so với kẻ chưa từng yêu đương như hắn.
(Thế giao: Hai gia đình thân thiết với nhau đã mấy đời)
[ Lục Tỉnh: Ở?]
[ Lục Tỉnh: Hỏi chuyện này.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
