Lục Tỉnh là sinh viên thể dục, có thị lực tốt nhất trong bộ môn, khi vừa đẩy cửa ra trong chớp mắt hắn lập tức nhìn thấy —— Vòng eo thon thả mềm mại của Tống Úc hơi uốn xuống, gương mặt tiến đến trước áo khoác của hắn, đầu mũi gần như chạm vào lớp vải.
Hắn chán ghét người khác tự ý chạm vào đồ đạc của mình, càng chán ghét người khác nói dối với mình, chưa kể việc này có thể coi như một hành vi quấy rối của đồng tính.
Hầu hết trai thẳng đều không thể chịu đựng sự quấy rối này.
Lục Tỉnh muốn nói điều gì đó, để vạch trần lời nói dối vụng về của thiếu niên, nhưng hắn sững sờ khi nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ sợ sệt của Tống Úc.
Phải nói rằng, cậu thiếu niên xinh đẹp này rất biết cách tỏ ra yếu đuối.
Ước chừng cậu ta cũng biết gương mặt của mình có lực sát thương lớn cỡ nào, biết lộ ra biểu cảm gì để thu hút đàn ông, nói vài câu ngọt ngào hay làm nũng một chút sẽ khiến người ta thông cảm và thương xót.
Đáng tiếc, hắn không thích đàn ông, mấy trò làm dáng này chẳng có tác dụng đối với hắn.
Sau khi định thần lại, Lục Tỉnh phát hiện ra Tống Úc đã hơi nhích người một chút, hình như muốn chạy trốn. Theo bản năng của mình, hắn bắt lấy cổ tay đối phương, rồi lại nghe thấy tiếng “A” rất nhỏ.
Đuôi mắt Tống Úc ửng đỏ, dần dần được bao phủ bởi làn hơi nước.
Lục Tỉnh cũng rất ngạc nhiên, hắn có dùng lực mạnh như vậy ư? Nhưng xúc cảm mịn màng mềm mại vẫn đọng lại trên đầu ngón tay, cảm giác này khiến cho toàn bộ da đầu đều tê dại ngứa ngáy. Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, chỉ có thể dùng thanh âm nghiêm khắc lên tiếng, “Đừng giả vờ đáng thương? Có yếu ớt đến như vậy sao?”
Đầu tiên Tống Úc lộ vẻ sửng sốt, sau đó cụp đôi mắt xuống, biểu cảm trông có hơi ấm ức.
Cậu cũng đâu muốn như vậy.
Nhưng cậu rất dễ bị bệnh, cũng rất nhạy cảm với cảm giác đau.
Vì thế.
“Anh đừng có hung dữ như vậy……”
Cũng đừng…… Nói về tôi như thế.
Sương mù trong mắt Tống Úc ngưng tụ thành từng giọt nước, khiến lông mi ướt át, đầu mũi ửng hồng, trông thiếu niên giống như sắp khóc đến nơi rồi.
Lục Tỉnh ngây người ra, theo sau ánh mắt rơi xuống phần cổ tay mảnh mai của thiếu niên, nơi đó có một vết bầm bao quanh.
Quả thật rất yếu ớt.
Cũng không có giả vờ.
Lục Tỉnh không ngờ tới mọi việc sẽ thành ra như vậy. Trong chớp mắt, tình thế đã xoay ngược lại, Tống Úc vốn bị nghi ngờ làm chuyện xấu giờ trở thành nạn nhân, và điều thay đổi đáng sợ hơn chính là bản thân Lục Tỉnh cũng cảm thấy mình đã làm sai rồi.
Đều do mấy lời nói của hắn, chọc thiếu niên khóc.
Lục Tỉnh hoàn toàn bối rối, khi nhìn thấy viền mắt của đối phương càng lúc càng đỏ. Bất luận thế nào, cứ nhận sai trước rồi nói sau.
“Tôi sai ——” Lời còn chưa nói xong, thì có người tiến vào ký túc xá.
Thân thể hai người chồng lên nhau đồng thời nhìn về phía cánh cửa. Biểu cảm của Tạ Chi Diễn lạnh lùng hơn so với mọi ngày, nhưng vài giây sau vẻ mặt đã bình thường trở lại, “Các cậu làm gì ở đây vậy? Tống Úc? Cậu đến ký túc xá của tôi để tìm tôi ư? Cậu…… Sao lại khóc thế?”
Tất cả lời nói của Lục Tỉnh đều nghẹn ở trong họng.
Hai người là bạn bè lâu năm, hắn đương nhiên nhận ra sự thay đổi trong ngữ điệu của Tạ Chi Diễn, cho dù lần trước đối phương công khai xu hướng tính dục với mình cũng chưa có gây bất ngờ như vậy.
Có lẽ là thái độ của bạn tốt đối với Tống Úc, hoặc do bánh kem được thiếu niên cố tình đưa tới đặt trên bàn, tâm tình Lục Tỉnh rất là khó chịu, hắn mang vẻ mặt lạnh lùng ngồi lại trước bàn của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
