Kể từ khi Á Cách và A Hách rời đi, Tô Mạt bắt đầu chuỗi ngày nhàn rỗi lười biếng.
Hệ thống ngày nào cũng thở vắn than dài, rầu rĩ chuyện tiệm không có khách, buôn bán ế ẩm thì phải làm sao. Mỗi lần nghe nó lải nhải, Tô Mạt đều dứt khoát chặn luôn.
Buôn bán ế ẩm thì trách ai?!
Nếu không phải nó chọn cái chốn khỉ ho cò gáy này thì có đến nông nỗi ấy không?!
Tròn ba ngày trôi qua, đừng nói là bóng người, Tô Mạt ngay cả một con thú hoang cũng chẳng thấy!
"Hu hu hu… Lỡ không có khách thật thì biết làm sao đây…" Hệ thống sụt sùi nức nở.
Từng tiếng thút thít kêu gào vang lên khiến Tô Mạt đau cả đầu.
"Không có khách thì không có thu nhập, không có thu nhập thì tiệm tạp hóa không mở nổi nữa, tiệm đóng cửa thì người ta sẽ bị tiêu hủy mất."
"Người ta cũng đâu muốn mở tiệm ở đây, tại xui xẻo mà… Lúc chọn thả ngẫu nhiên, ai ngờ lại rơi trúng ngay chỗ này."
Tô Mạt nén cơn xúc động muốn chửi thề, lẳng lặng vặn nhỏ âm thanh của hệ thống xuống. Nếu không phải trước đó đã hứa sẽ không chặn nó nữa, chắc chắn bây giờ cô đã nhốt nó vào phòng tối ít nhất ba ngày.
"Cái nơi quái quỷ gì thế này, mày có nghe nhầm không đấy? Sao lại có người mở tiệm ở đây được!"
"Không đâu ạ! Thiếu gia nghe em giải thích… Em thật sự nghe Á Cách bảo thuốc của bọn chúng mua ở tiệm tạp hóa trong Rừng Thuần Thú mà."
Tên sai vặt dở khóc dở cười, lạch bạch chạy theo người phía trước. Vi Lâm thì hầm hầm tức giận, chạy đôn chạy đáo tìm kiếm như con ruồi mất đầu. Cuối cùng, đi thêm một đoạn, tên sai vặt ngờ ngợ thấy phía trước có một vệt màu trắng.
"Thiếu gia nhìn kìa! Đó có phải là biển hiệu không… 'Tiệm tạp hóa'? Tên rách nát gì thế, làm gì có tiệm nào tên là tiệm tạp hóa chứ."
Hắn ta vừa lầm bầm chê bôi vừa kéo Vi Lâm lại.
Nghe vậy, Vi Lâm vội vàng sải bước về hướng đó. Khi khoảng cách rút ngắn, tán cây rừng lùi lại, một căn tiệm nhỏ có lối trang trí kỳ quái hiện ra trong tầm mắt bọn họ. Cùng lúc đó, Tô Mạt cũng nghe thấy giọng điệu mừng rỡ của hệ thống.
"Có người đến! Có người đến rồi! Cuối cùng cũng có khách!"
"Xem ra hai thằng nhóc ngốc nghếch kia cũng được việc phết…"
Trong lúc hệ thống còn đang lải nhải, Tô Mạt đã nhìn thấy hai bóng người xuất hiện ngoài cửa. Một kẻ ăn mặc lộng lẫy, nhìn qua là biết lắm tiền nhiều của, nhưng từ thần thái đến cử chỉ đều toát lên vẻ kiêu ngạo, hận không thể dùng ánh mắt khinh khỉnh để nhìn đời. Kẻ còn lại thì bình thường hơn nhiều, chỉ có điều thái độ đối với người đi cạnh lại vô cùng nịnh nọt và khúm núm.
Nhìn bộ dạng này chẳng giống đến mua đồ, ngược lại giống tới phá quán thì đúng hơn.
"Chủ tiệm đâu! Ai là chủ tiệm? Mau lăn ra đây cho bổn thiếu gia!" Vi Lâm vừa bước vào, chưa thèm nhìn ngó gì đã gào ầm lên.
Rõ ràng Tô Mạt sờ sờ ra đấy, ngồi ngay sau quầy, vậy mà hắn lại làm như mù không thấy. Hắn giả vờ không thấy, Tô Mạt cũng giả điếc làm ngơ, chẳng buồn ngẩng đầu mà tiếp tục đọc sách. Dù thế giới này không có thiết bị điện tử để giải trí, nhưng sách vở thì không hề thiếu.
"Thái độ kiểu gì thế hả! Mở tiệm buôn bán mà thế này sao? Không biết khách hàng là thượng đế à."
Lời này do tên sai vặt của Vi Lâm nói. Vì lợi ích gia tộc, hắn gần như bị bán cho Vi Lâm làm người hầu, nhiệm vụ quan trọng nhất là phải hầu hạ vị thiếu gia này thật chu đáo. Lúc này thấy ả đàn bà kia dám bơ đẹp bọn họ, làm mất mặt thiếu gia, đương nhiên hắn không thể để yên.
"Mua thì mua, không mua thì biến. Còn nếu tới phá quán thì tự gánh hậu quả." Tô Mạt lười nhấc mí mắt, vừa đọc sách vừa lạnh nhạt lên tiếng.
Giọng điệu đều đều, bình thản nhưng lọt vào tai hai kẻ kia thì chẳng khác nào lời châm chọc mỉa mai. Cứ nghĩ đến việc chính nhờ đồ vật trong tiệm của người phụ nữ này mới giúp Á Cách thắng được mình, Vi Lâm lại giận sôi máu. Nếu không tại cô ta, sao hắn có thể thua!
"Mua! Sao lại không mua." Vi Lâm cười khẩy, liếc mắt liền thấy năm lọ thuốc màu xanh lam trên kệ. Chiếc lọ này y chang lọ thuốc trên tay Á Cách.
Hắn vung tay gạt sạch toàn bộ thuốc trên kệ, sau đó nhặt từng lọ ném thẳng xuống đất. Tiếng thủy tinh vỡ choang chát chúa, chói tai. Chất lỏng màu xanh nhạt chảy lênh láng trên sàn, tỏa ra hương quả mọng nhè nhẹ.
"Bao nhiêu tiền, tao trả!" Vừa nói, Vi Lâm vừa hất cằm kiêu ngạo: "Tao tới phá quán đấy, mày làm gì được tao?"
"Tao là tiểu thiếu gia của gia tộc Cáp Nhĩ! Bây giờ, bổn thiếu gia chấm cái tiệm này rồi, mày ra giá đi, bổn thiếu gia mua đứt."
"Không bán cũng được, bổn thiếu gia sẽ khiến mày không ngóc đầu lên nổi ở đây!"
Thái độ vô cùng ngông cuồng. Bất luận là hành động đập phá hay giọng điệu hống hách lúc này đều khiến người ta chán ghét tột cùng. Những lời này càng khiến hệ thống tức muốn hộc máu.
Mua cái rắm! Đây là tiệm của nó!
Kẻ dám tới đây làm càn còn chưa ra đời đâu!
"Hệ thống, giao cho cậu đấy." Tô Mạt gấp sách lại, thong thả tựa vào ghế xem kịch vui.
Nhận được lệnh từ ký chủ, hệ thống lập tức vâng dạ rồi khởi động hàng rào an ninh của tiệm tạp hóa. Chỉ trong chớp mắt, Tô Mạt thấy một bóng đen lao vút từ tầng hai xuống. Bóng đen chẳng chút khách sáo, tóm gọn Vi Lâm và tên sai vặt nhấc bổng lên hệt như xách hai con gà con.
"Làm cái gì vậy! Mày dám động tay động chân với tao à?! Gia tộc Cáp Nhĩ sẽ không tha cho chúng mày đâu!"
"Tao là tiểu thiếu gia của gia tộc Cáp Nhĩ đấy!"
"Ái da… đau chết mất! Mau thả tao ra! Mẹ kiếp! Mày khốn khiếp…"
Dù sao thì cũng đập vỡ năm lọ thuốc của cô, tiền thì vẫn phải đòi. Hơn nữa, cô đã cảnh báo trước rồi mà không nghe, còn dám đập phá đồ đạc, bẻ một cánh tay coi như cho bài học. Nhân vật do hệ thống triệu hồi ra không có tên, cũng chẳng nhìn rõ mặt mũi, cả người đen sì sì nên Tô Mạt gọi thẳng là Tiểu Hắc, dù sao nó biết cô đang gọi ai là được.
"Rõ." Tiểu Hắc đáp lời, ngồi xổm xuống tóm lấy cánh tay Vi Lâm vừa dùng để đập vỡ lọ thuốc, dùng sức bẻ gãy.
Tiếng la hét thảm thiết vang lên, Tiểu Hắc đoạt lấy túi tiền của Vi Lâm, đếm đủ mười lăm đồng vàng rồi quăng túi trả lại.
"Lần này chỉ cho bọn mày một bài học nhỏ. Lần sau còn dám đến đây làm loạn thì không chỉ mất một cánh tay đâu."
Vi Lâm sợ hãi tột độ, câm như hến. Ban nãy hắn lờ mờ cảm nhận được một luồng áp bách cực kỳ khủng khiếp từ bóng đen này. Cha hắn - gia chủ của gia tộc Cáp Nhĩ - là một Đại võ sư cấp mười… Vậy mà luồng áp bách từ bóng đen này lại còn đáng sợ hơn cả Đại võ sư!
Cái tiệm nhỏ rách nát này sao có thể ẩn chứa một nhân vật có thực lực đáng sợ đến vậy?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

