A Hách cũng không nhịn được mà cười thầm. Nhưng để không bị bại lộ, cậu ta đành phải phối hợp làm ra vẻ lo lắng, thậm chí còn kéo Á Cách thì thầm to nhỏ, giả vờ như chuyện đã vỡ lở nên luống cuống tay chân.
Dược sư Tề Nạp nhanh chóng có mặt. Đường đường là một Dược sư cấp ba, bề bộn trăm công nghìn việc, nếu hôm nay không phải chỉ có mỗi ông ở trường thì trọng tài có nói thế nào cũng chẳng dám làm phiền đến.
"Thuốc đâu?"
Tề Nạp nhíu mày nhìn trọng tài. Thầy trọng tài vội vàng hai tay dâng lọ thuốc lên.
Ông nhận lấy, cẩn thận xem xét một hồi. Không sai! Dựa vào kinh nghiệm hơn mười mấy năm luyện dược, đây tuyệt đối là thuốc ma năng sơ cấp. Mặc dù vậy, ông vẫn rút nút bần ra rồi đưa lên ngửi thử.
"Hửm?" Mùi này…
Thấy sắc mặt Dược sư Tề Nạp thay đổi, trong lòng Vi Lâm lập tức sướng rơn:
"Tao biết ngay thuốc này có vấn đề mà! Á Cách, mày dám gian lận, đợi bị đuổi học đi!"
"À ừ ừ ừ, mày nói gì cũng đúng."
Á Cách chẳng nể nang gì mà đảo mắt lật tròng, chọc cho Vi Lâm tức muốn hộc máu. Tuy nhiên, cứ nghĩ tới cảnh tên kia bị vạch trần gian lận rồi phải gánh chịu hậu quả, Vi Lâm lại tự xoa dịu được bản thân.
Dược sư Tề Nạp chẳng hề bận tâm tới màn cãi vã của bọn họ. Ngửi thứ mùi chua ngọt thoang thoảng này, ông càng thấy có gì đó sai sai. Cuối cùng, ông đưa ngón tay chấm một ít thuốc cho vào miệng nếm thử…
"Dược sư Tề Nạp, đây là…" Trọng tài căng thẳng nhìn sang, chỉ thấy thần sắc của ông ngày càng trở nên nghiêm trọng.
"Đây đúng là thuốc ma năng trung cấp…"
Lời vừa thốt ra, Á Cách tức thì cười như hoa nở, còn Vi Lâm lại trừng lớn mắt không dám tin. Nhận được câu trả lời chắc chắn, trọng tài liền quay lại võ đài thông báo kết quả thi đấu và giám định.
Về phần Dược sư Tề Nạp, ông vẫn nắm chặt lọ thuốc không buông, vừa săm soi vừa lẩm bẩm một mình:
"Có điều sao lại thế này được nhỉ… Mùi vị không đúng… Hơn nữa cảm giác dược liệu cũng sai sai… Chẳng lẽ có người đã phát minh ra phương pháp luyện dược ưu việt hơn? Chuyện này sao có thể chứ…"
Vi Lâm nghẹn một cục tức ngang ngực, cả người suýt thì uất đến ngất xỉu. Ngặt nỗi hắn cũng hiểu rõ lúc này tuyệt đối không được xỉu, nếu ngất thật thì mới gọi là mất mặt ném đến tận nhà ngoại! Thế nhưng hắn cũng chẳng có gan hoài nghi Dược sư Tề Nạp, dẫu sao người ta cũng là Dược sư cấp ba.
Trên khắp đại lục này, người có thiên phú luyện dược đã là vạn người có một, chứ đừng nói đến kẻ đạt tới đẳng cấp thứ ba, quả thực đếm trên đầu ngón tay. Nếu bây giờ hắn dám tỏ thái độ vô lễ, chẳng cần đợi hắn vác mặt về nhà, phía học viện đã không tha cho hắn rồi.
"Coi như tụi mày hên! Quỷ mới biết bọn mày lôi thứ thuốc kỳ quái này từ đâu ra!"
Nói xong, Vi Lâm định quay người bỏ đi. Nào ngờ chưa bước nổi hai bước đã bị Á Cách tóm cổ lại.
"Ê, mày đi đâu đấy, bảo đền tiền cơ mà?"
Á Cách đâu có định tha cho hắn dễ dàng như vậy. Không cho thằng nhãi này nếm chút mùi đau khổ thì lần nào nó cũng vác mặt tới kiếm chuyện.
"Chỉ tại mày thua mà cay cú, nghi ngờ tao uống thuốc thăng cấp, hại tao phải dâng nộp lọ thuốc ma năng trung cấp của mình cho Dược sư Tề Nạp. Tự miệng mày bảo đền gấp mười đấy nhé… Có thầy trọng tài làm chứng đàng hoàng~"
Vi Lâm giận run bần bật. Hắn hất văng tay Á Cách ra, móc một nắm tiền vàng từ trong túi rồi ném thẳng vào người cậu ta. A Hách và Á Cách vội vàng né tránh, sau đó cũng chẳng hờn dỗi gì mà lom khom nhặt sạch số tiền rơi vung vãi trên mặt đất lên đếm.
Ba mươi mốt đồng vàng.
Mắt Á Cách sáng rực. Cậu ta biết ngay tên thiếu gia này lắm tiền nhiều của mà, tội gì không hố, dù sao cũng do hắn tự làm tự chịu. Nếu không phải trước đó hắn xài ám chiêu, xong giờ lại ngoan cố không nhận sai, vô cớ nghi ngờ người khác thì cũng chẳng mất oan khoản này.
"Khoan đã, khoan đã! Các cậu kể tôi nghe xem, lọ thuốc này từ đâu ra?"
Hai người nhìn nhau, vốn dĩ họ không có ý định tiết lộ. Thế nhưng hễ nhớ tới lời bà chủ Tô dặn rằng nếu đông khách thì sẽ mau chóng nhập hàng…
"Đây là đồ chúng tôi mua ở một cửa tiệm…"
"Ây da… Thanh niên gì mà nói năng ấp a ấp úng thế, ở tiệm nào? Tiệm đó nằm đâu?"
Rõ ràng Dược sư Tề Nạp đang rất nóng ruột. Cả đời ông đam mê luyện dược nhất, vì nó mà gần như chẳng bận tâm thứ gì khác, bằng không cũng chẳng thể trở thành vị Luyện dược sư cấp ba trẻ nhất học viện. Hiện tại bắt gặp được loại thuốc độc lạ này, đương nhiên ông không chịu bỏ lỡ cơ hội nghiên cứu.
Lúc này, Dược sư Tề Nạp đã đinh ninh lọ thuốc ấy do chính tay chủ tiệm chế tạo ra. Việc ông muốn làm nhất bây giờ là lập tức tìm đến vị chủ tiệm kia để thỉnh giáo kỹ thuật.
"Ừm… Cửa tiệm này nằm trong Rừng Thuần Thú, hình như tít phía đông ấy nhỉ? Ở chân núi phía đông, khá hẻo lánh."
Dược sư Tề Nạp nhíu mày:
"Hai cậu đừng hòng lừa tôi, Rừng Thuần Thú sao có thể mở cửa tiệm được."
A Hách hơi bất lực. Song thú thật, trước lúc tận mắt chứng kiến tiệm tạp hóa của bà chủ Tô, nếu ai kể chuyện này với bọn họ thì chắc chắn họ cũng chẳng tin.
"Dược sư Tề Nạp, hai đứa em đâu dám gạt thầy. Không tin thầy cứ nhìn nó xem."
Vừa nói, Á Cách vừa vén áo A Hách lên, để lộ vết sẹo dài gần bằng cả sải tay, cùng với vết thương ngay thắt lưng to hơn cả bàn tay.
"Đệt, cậu làm trò gì đấy!"
Đang yên đang lành bị lột áo, A Hách không nhịn được chửi thề một tiếng, vội hất tay bạn ra rồi kéo áo chỉnh tề lại.
"Đệt với chả điếc, toàn đực rựa với nhau cậu thẹn cái nỗi gì."
Á Cách liếc xéo bạn, sau đó lại quay sang nói với Dược sư Tề Nạp:
"Hôm qua tụi em vào Rừng Thuần Thú định tìm sủng thú, ai dè chạm trán Kiếm Xỉ Hổ…"
Sau khi tóm tắt lại quá trình chết hụt, Á Cách liền kể ngọn ngành những gì họ trải qua. Dù Dược sư Tề Nạp vẫn bán tín bán nghi, nhưng vết thương gớm ghiếc kia sờ sờ ngay trước mắt, vả lại Á Cách còn lấy thêm một lọ "Thuốc trị liệu sơ cấp" cũng mua từ cái "tiệm tạp hóa bí ẩn" nọ ra làm chứng.
"Tôi cũng không ăn gian của hai cậu, lúc nào rảnh cứ qua văn phòng tôi, mỗi đứa chọn một lọ thuốc mang về."
Nhận được câu trả lời ưng ý, thái độ của Dược sư Tề Nạp đã hòa hoãn đi rất nhiều. Ông nâng niu cất gọn hai lọ thuốc vào túi như thể báu vật vô giá.
"À phải rồi, lần sau vào Rừng Thuần Thú thì cẩn thận một chút. Trên người hai cậu dính bột dẫn thú, hiểu chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

