Kể từ lúc phát hiện Tiểu Hắc lại mang thực lực đáng sợ hơn cả Đại võ sư, Vi Lâm sợ tới mức lăn lê bò lết tháo chạy khỏi Rừng Thuần Thú. Hắn nơm nớp lo sợ bọn họ đổi ý rồi giết quách mình.
Dẫu kiêu ngạo ngang ngược nhưng hắn không hề ngu ngốc, hắn biết thừa kẻ nào tuyệt đối không được dây vào. Giá như biết trước cái cửa tiệm nhỏ xíu tồi tàn này lại che giấu một nhân vật nhường ấy, ban nãy có cho thêm mười lá gan hắn cũng chẳng dám chủ động trêu chọc Tô Mạt!
"Tức chết mất! Thể loại người gì thế không biết!" Hệ thống phùng mang trợn má oán trách với Tô Mạt.
Trái lại, Tô Mạt tỏ ra điềm tĩnh hơn nhiều. Chẳng cần động não cô cũng dư sức đoán được tên kia tìm đến tận đây chắc chắn là do bọn Á Cách. Nếu không thì chẳng ai rảnh rỗi vô cớ chạy tới đây phá quán. Mười mươi là Á Cách và A Hách đã dùng thuốc của cô khiến gã kia chịu thiệt, rồi gã moi đâu ra vị trí tiệm tạp hóa nên mới hùng hổ xông đến tính sổ.
Chẳng bao lâu sau, hệ thống lại cảm nhận được một nhóm người đang ở cách tiệm không xa, dường như đang tiến về phía này.
"Sao lại tới nữa rồi? Ăn đòn chưa sợ hả!" Hệ thống lập tức báo cáo tình hình bên ngoài cho Tô Mạt.
Tô Mạt khẽ nhíu mày, lên tiếng trấn an hệ thống:
"Cậu đừng cuống, chưa chắc đã là hai tên ban nãy…"
Thực lực của Tiểu Hắc khủng khiếp như vậy, chỉ cần không bị ngu thì chẳng kẻ nào đã nếm mùi đau khổ lại còn vác mặt về nộp mạng. Thế khác nào chán sống tự tìm đường chết! Cơ mà hôm nay cũng thú vị thật, sao khách khứa cứ nườm nượp kéo đến thế nhỉ.
Ngay lúc Tô Mạt đang do dự xem có nên nhập thêm hàng hay không, đám người ngoài cửa đã lũ lượt bước vào. Số lượng quả thực không hề nhỏ. Một, hai, ba… bảy, tám… Có tới trọn vẹn mười người!
"Chúc mừng ký chủ! Số lượng khách mới viếng thăm tiệm tạp hóa đã đạt mười người, độ nhận diện +10."
"Chúc mừng ký chủ! Độ nhận diện của tiệm tạp hóa đã đạt mốc 30, có thể tiêu hao năm mươi đồng vàng để thăng cấp tiệm lên cấp hai. Có thăng cấp hay không?"
Tô Mạt còn đang bận rộn tiếp đón khách, lấy đâu ra thời gian quan tâm hệ thống lải nhải cái gì. Cô nhìn kỹ lại, nhận thấy cách ăn mặc của nhóm người này khá kỳ lạ. Ai nấy đều diện trang phục gọn gàng, chỉnh tề, cử chỉ nhanh nhẹn dứt khoát. Vũ khí giắt trên người càng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, bén ngót.
Nhìn qua là biết vũ khí đã mài sắc, từng nhuốm máu, thậm chí không chừng đã chém giết vô số dã thú hay mạng người.
"Cô chính là bà chủ Tô phải không?" Lên tiếng là một người phụ nữ có dung mạo cực kỳ xinh đẹp, sắc sảo.
Nếu đoán không lầm, người phụ nữ này hẳn là kẻ nắm quyền chỉ huy cao nhất trong nhóm. Bọn họ dẫu mang vẻ ngoài hung thần ác sát, nhưng xét tình hình hiện tại thì thái độ vẫn khá nhã nhặn. Ít nhất cũng tử tế hơn hẳn hai kẻ ban nãy.
Tô Mạt gật đầu: "Tôi là chủ tiệm, cô có việc gì không?"
Người phụ nữ sắc sảo nở nụ cười quyến rũ: "Tôi là Tân Vu, đoàn trưởng của đoàn lính đánh thuê Mạc Lâm."
Khoảng một tuần trước, với tư cách là đoàn trưởng, Tân Vu đã nhận nhiệm vụ hộ tống một chuyến hàng. Ngặt nỗi dọc đường lại bị cướp chặn đánh, một đoàn viên dính trọng thương, mạng sống mỏng manh như chuông treo chỉ mành. Dù là trị liệu sư thông thường hay thuốc trị liệu sơ cấp cũng đều đành bó tay bất lực.
Vì muốn cứu sống thành viên trong đoàn, Tân Vu đã tới chợ đen thử vận may xem có tình cờ gặp được ai bán thuốc trị liệu trung cấp hay không. Nào ngờ thuốc trung cấp thì chẳng thấy đâu, lại bắt gặp hai tên nhãi rêu rao lọ thuốc sơ cấp trên tay là thuốc trung cấp.
Nói ra thì cũng là có bệnh vái tứ phương. Tân Vu thực sự đã hết cách nên mới nhắm mắt mua liều. Cô ta vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị lừa, mua thuốc chỉ để vớt vát tia hy vọng cuối cùng, coi như còn nước còn tát. Nào ngờ những lời hai người kia nói lại là sự thật!
Uống thuốc xong, vết thương vốn máu chảy lênh láng rốt cuộc cũng cầm lại được. Tuy bề ngoài vẫn rất dữ tợn nhưng ít nhất đã giữ được mạng sống. Phát hiện thuốc có tác dụng, Tân Vu lập tức sai người lùng sục khắp chợ đen để mua sạch số thuốc còn lại. Chỉ có điều, hai người nọ bảo họ cũng chỉ có vỏn vẹn bốn lọ, phải giữ lại hai lọ phòng thân, cùng lắm chỉ nhượng thêm được một lọ nữa.
Tân Vu thầm nghĩ, một lọ cũng được, có còn hơn không. Ai dè hai người nọ lại thẳng thừng chỉ luôn vị trí cửa tiệm này cho cô ta. Nếu không phải đã tự mình kiểm chứng dược hiệu, Tân Vu suýt chút nữa đã hoài nghi hai gã kia là "chim mồi" của cửa tiệm.
Tô Mạt nhướng mày: "Vậy Đoàn trưởng Tân vẫn cho rằng họ là chim mồi sao?"
Tân Vu mỉm cười, vẫy tay gọi một người tiến lên. Đó là một gã đàn ông lực lưỡng cao hơn mét chín. Gã chỉ mặc độc chiếc áo cộc tay bên trong, khoác hờ chiếc áo gió kiểu jacket bên ngoài. Khi cởi áo khoác ra, một vết thương dài vắt ngang quá nửa vòm ngực lập tức hiện rõ.
Vết thương lúc này đã đóng vảy nhưng vẫn vô cùng đáng sợ. Một mảng lớn da thịt sần sùi lồi lõm, trông gớm ghiếc hệt như một con rết khổng lồ. Ngay cả Tô Mạt trông thấy cũng không nhịn được mà chậc lưỡi.
Bị thương nặng nhường này mà vẫn sống sót, xem ra mệnh gã cũng lớn, số cũng may… Vừa khéo đụng trúng nhóm Á Cách đang rao bán thuốc, bằng không khó lòng thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
"Đoàn lính đánh thuê chúng tôi làm nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, thế nên mới mạo muội tìm đến bà chủ Tô để mua thêm một ít thuốc tích trữ."
Dẫu biết đây chỉ là thuốc trị liệu trung cấp chứ chẳng phải thần đan diệu dược gì cho cam, nhưng trên thị trường hiện nay cực kỳ khan hiếm các loại thuốc từ bậc trung trở lên. Do đó, cô ta xem trọng chuyện này cũng là điều dễ hiểu.
Tô Mạt chỉ tay lên kệ hàng, rồi lại chỉ vào chiếc hộp đựng tiền.
"Còn đúng năm lọ, giá cả niêm yết rõ ràng, tiền cứ bỏ vào đây là được."
Tân Vu mỉm cười không đáp. Một thành viên trong đoàn lập tức bước tới trả tiền, sau đó cẩn thận nâng niu cất gọn năm lọ thuốc vào túi, e sợ lỡ tay làm rơi rớt.
"Chỉ có năm lọ thì e là hơi ít, bà chủ Tô xem…"
Tô Mạt lắc đầu ngắt lời. "Đừng vội, biết đâu ngày mai lại có thì sao."
Thấy vậy Tân Vu cũng đành bó tay. Dù sao cô ta cũng không thể kề dao lên cổ ép Tô Mạt phải nhập thêm hàng được! Thật ra Tân Vu không biết rằng cô ta vốn dĩ chẳng cần phải nôn nóng, bởi lẽ đang có kẻ còn sốt sắng hơn cô ta gấp trăm lần.
"Ký chủ, cô thật sự không định nhập hàng sao? Mười người lận đấy! Thế này là tuột mất bao nhiêu tiền rồi!"
"Cứ nghe tôi sắp xếp đi, hai ngày nữa đảm bảo cậu sẽ kiếm được bộn tiền."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)