Máu tươi rơi tí tách dọc đường, nhuộm đỏ rực cả mặt sàn vốn đang sạch sẽ. Thấy bộ dạng thê thảm của người vừa đến, Tô Mạt không nhịn được nhướng mày.
"Xin lỗi, bạn tôi bị thương nặng quá. Cho hỏi chỗ cô có bán dược tễ trị liệu không? Tôi có thể trả tiền!"
Á Cách ban đầu còn chưa chú ý tới Tô Mạt, bởi tầm mắt cậu ta đã bị năm lọ chất lỏng màu đỏ trên kệ thu hút hoàn toàn. Nếu không nhìn nhầm, đây chắc chắn là thuốc trị liệu sơ cấp! Chưa đợi cậu ta lên tiếng, Tô Mạt đã bước tới, lấy một lọ đưa sang.
"Một đồng vàng một lọ, cậu cứ đặt bạn mình lên ghế trước đi."
Dù mùi máu tanh bốc lên trong không khí gay mũi cực kỳ khó chịu, nhưng cô cũng chẳng buồn ghét bỏ. Dẫu sao mạng người quan trọng, cứ để cậu ta cứu bạn mình trước đã.
Nghe bảo lọ thuốc sơ cấp này có giá tận một đồng vàng, Á Cách bất giác cau mày. Phải biết rằng ở bên ngoài, một lọ thuốc trị liệu sơ cấp đắt nhất cũng chỉ tầm ba mươi đồng bạc. Vậy mà chỗ này lại chém giá gấp ba lần! Ngặt nỗi tình huống đang cấp bách, chẳng phải lúc để mặc cả…
Thôi bỏ đi… đắt thì đắt một chút, giữ mạng vẫn hơn.
Thế nên cậu ta chỉ thầm mắng một câu 'gian thương' trong bụng. Cơ mà, liếc qua một cái, bà chủ tiệm này trông cũng xinh đẹp phết.
Nhưng thế thì sao chứ?
Cũng chỉ là một ả gian thương có nhan sắc mà thôi!
Thấy đối phương đang bận rộn băng bó cho đồng bạn, Tô Mạt liền xoay người vào bếp rót hai ly nước. Đợi Á Cách xử lý xong xuôi vết thương, chợt thấy một bàn tay trắng trẻo mịn màng đưa tới một ly nước.
"Cảm ơn…"
Nhớ lại ban nãy bản thân còn mắng thầm chủ tiệm đen tối, Á Cách không khỏi đỏ mặt.
Cậu ta nhận lấy ly nước, đút cho A Hách uống trước, sau đó mới bưng ly còn lại tu một ngụm lớn. Nước vơi đi, chuỗi thần kinh căng thẳng bấy lâu lập tức chùng xuống. Sự mệt mỏi cùng cơn buồn ngủ cuồn cuộn kéo đến bủa vây lấy cậu ta. Chẳng mấy chốc, cậu ta đã tựa vào ghế ngủ thiếp đi.
"Này Hệ Thống, đống vết máu này cậu dọn được không?"
Tuy tự mình cũng có thể lau sạch, nhưng dẫu sao cũng hơi phiền phức, huống hồ có lao động công ích thì tội gì không xài.
"Không thành vấn đề, tiệm tạp hóa có sẵn chức năng tự động sửa chữa và dọn dẹp. Chỉ cần ký chủ ra lệnh, bất kỳ vết bẩn hay hư hại nào cũng được khôi phục ngay lập tức."
Nhận được lời khẳng định từ hệ thống, Tô Mạt mới thở phào nhẹ nhõm. Liếc nhìn sắc trời đã xẩm tối bên ngoài, lại nhìn hai kẻ đáng thương đang ngất lịm, cuối cùng cô cũng không đành lòng đuổi họ đi.
"Thế hai người họ qua đêm ở đây chắc không sao chứ? Cậu trông chừng được không?"
"Chuyện nhỏ! Tiệm tạp hóa mang năng lực phòng ngự vượt khỏi vị diện này. Dù là kẻ mạnh nhất thế giới tới đây cũng đừng hòng gây tổn hại lấy một phân, sự an toàn của ký chủ sẽ do hệ thống bảo vệ trọn vẹn!"
Nghe cái giọng điệu mắc bệnh ảo tưởng của hệ thống, Tô Mạt không khỏi bật cười. Bàn tay nhỏ bé trắng ngần vò vò mái tóc, cô đóng cửa tiệm rồi lên thẳng lầu hai. Vừa mới chợp mắt đã bị hệ thống trói buộc bắt đi làm nhiệm vụ, việc cô muốn làm nhất lúc này chẳng có gì khác ngoài đánh một giấc ngủ bù…
Còn hai người kia… đằng nào cũng có hệ thống trông nom, mặc kệ họ vậy.
Nghĩ thế, cô tắm rửa qua loa, thay bộ đồ ngủ trong tủ rồi ném mình lên chiếc giường êm ái…
Ngủ một giấc thật ngon.
**
Xiết…
Đau chết mất…
Hửm?
Không đúng…
Sao tự dưng hết đau rồi!
A Hách mở bừng mắt, thấy xung quanh là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ, thần kinh bất giác căng lên đầy cảnh giác. Việc đầu tiên sau khi tỉnh lại là kiểm tra vùng eo và tay trái. Cậu ta kinh ngạc phát hiện vết thương ở cả hai nơi đều đã đóng vảy. Không chỉ vậy, vết máu cùng bụi bẩn trên người cũng biến mất tăm. Nếu chẳng phải bộ quần áo đang mặc vẫn là đồ của mình, có khi cậu ta lại tưởng ai đó đã lén thay đồ lúc mình hôn mê mất!
"Tỉnh rồi à."
Một giọng nữ lười biếng vang lên.
A Hách vô thức ngẩng đầu, chợt thấy một cô gái trẻ trung xinh đẹp đang đứng bên quầy. Cậu ta ngẫm nghĩ một chốc, cuối cùng cũng nhớ ra rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trước khi ngất xỉu ngày hôm qua.
"Đa tạ chủ tiệm đã giúp đỡ và cho tá túc."
Tô Mạt hờ hững ừ một tiếng, sau đó chìa tay ra:
"Cảm ơn thì miễn đi, trả tiền là được."
"Hả?"
A Hách ngẩn người. Vì hôm qua vừa vào tiệm đã ngất lịm đi, nên cậu ta hoàn toàn không biết chuyện Á Cách mua thuốc trị liệu ở đây. Thấy bộ dạng ngốc nghếch của cậu ta, Tô Mạt đành thở dài một hơi.
"Tiệm này kinh doanh nhỏ lẻ, miễn ghi nợ… Bạn cậu đã dùng cho cậu một lọ thuốc trị liệu sơ cấp trị giá một đồng vàng, số tiền này vẫn chưa thanh toán đâu đấy."
Dứt lời, cô hơi hất cằm. Thái độ tuy không mấy dịu dàng nhưng nhìn chung vẫn khá lịch sự. Bấy giờ A Hách mới sực nhớ ra vết thương của mình gần như đã lành lặn quá nửa, lập tức hoàn hồn.
"Ngại quá, ngại quá, tôi trả tiền ngay đây."
Một đồng vàng đổi lấy một mạng.
Quá hời!
Dẫu rằng toàn bộ gia tài của cậu ta cũng chỉ có vỏn vẹn hơn chục đồng vàng.
"Ký chủ quá là xuất sắc luôn~ Mới mở tiệm ngày thứ hai đã kiếm được một đồng vàng rồi kìa!"
"…"
Tô Mạt cố nhịn xúc động muốn lật trắng mắt, trực tiếp chặn luôn hệ thống. Bị chặn ngang xương, hệ thống tủi thân lật giở mấy cuốn [Làm sao để lấy lòng ký chủ], [Một trăm câu ký chủ thích nghe nhất], [Bí kíp trở thành một hệ thống chu đáo] trên tay, rồi phẫn nộ tiêu hủy toàn bộ.
Chẳng có tác dụng gì sất!
Hại nó bị người ta chặn luôn rồi!
Tô Mạt đương nhiên không biết cái hệ thống này lại lên cơn điên gì. Tóm lại sau khi nhận được tiền, sắc mặt cô dịu đi trông thấy, liền xoay người bước vào bếp. Về phần A Hách, trả tiền xong cậu ta cũng thở phào nhẹ nhõm, bèn vội vàng gọi Á Cách đang ngáy khò khò bên cạnh dậy.
"A Hách… Cậu đừng chết nhé! Tớ nhất định sẽ đưa cậu ra ngoài…"
Chẳng biết Á Cách mơ thấy gì mà miệng cứ lẩm bẩm không ngừng. Nghe được mấy lời này, A Hách cảm động khôn tả. Trong lòng thầm nhủ: Quả không hổ là anh em tốt của mình.
Đang lúc chần chừ xem có nên để Á Cách nghỉ ngơi thêm chút nữa không, cậu ta lại nghe thấy đoạn mớ tiếp theo.
"A Hách, cậu ngàn vạn lần phải sống sót nhé. Nếu không sau này mỗi lần bị thầy Ô Nha mắng sẽ chẳng có ai chịu trận cùng tôi mất…"
Thầy Ô Nha thực ra là biệt danh giảng viên của bọn họ. Bởi sủng thú của ông ta là một con quạ đen, lại thường xuyên mặc đồ đen nên sinh viên đều gọi như vậy. Á Cách và A Hách vốn thuộc thành phần cá biệt, lên lớp lúc nào cũng đi trễ, thế nên mỗi lần đến tiết của thầy Ô Nha là cả hai lại được một trận mắng chửi te tua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
