[Thuốc trị liệu sơ cấp]
Giá nhập: 50 đồng bạc/bình
Giá bán: 1 đồng tiền vàng/bình
Giới thiệu: Có thể nhanh chóng khôi phục vết thương. Sản phẩm của hệ thống, chắc chắn là đồ tốt. Dược hiệu tương đương với thuốc trị liệu trung cấp của thế giới này nha~~~
[Thuốc ma năng sơ cấp]
Giá nhập: 1 đồng tiền vàng/bình
Giá bán: 3 đồng tiền vàng/bình
Giới thiệu: Có thể nhanh chóng hồi phục võ khí cho võ giả. Sản phẩm của hệ thống, chắc chắn là đồ tốt. Dược hiệu tương đương với thuốc ma năng trung cấp của thế giới này nha~~~
[Cuộn trục thuần thú sơ cấp]
Giá nhập: 3 đồng tiền vàng/cuộn
Giá bán: 10 đồng tiền vàng/cuộn
Giới thiệu: Có thể thuần phục Huyễn thú dưới cấp mười, thậm chí thuần phục được cả Linh thú đang trong trạng thái suy yếu.
"Chỉ lấy ba món này thôi, giúp tôi bày lên kệ đi."
Tô Mạt uể oải nhướng mắt, chẳng chút khách sáo bắt đầu sai bảo hệ thống.
Hệ thống nhỏ bé, đáng thương và bất lực, chỉ đành nhẫn nhục chịu khó làm việc dưới sự uy hiếp của 'nữ ma đầu'. Sau khi đổi xong đợt hàng đầu tiên, hệ thống tự động tặng kèm mỗi loại năm phần. Nó điều khiển toàn bộ cửa tiệm, phân loại gọn gàng mười lăm món hàng rồi xếp ngay ngắn lên kệ.
Trên chiếc kệ màu trắng là một hàng năm chiếc lọ thủy tinh cỡ bằng bàn tay. Mỗi lọ chứa chất lỏng trong mờ màu đỏ đầy khoảng tám phần - đây chính là thuốc trị liệu. Nằm ngay bên dưới là năm lọ chất lỏng màu xanh sẫm, nhìn qua là biết cùng một dòng sản phẩm với thuốc trị liệu ở trên.
Riêng cuộn trục thuần thú thì được hệ thống treo lên chiếc kệ phía sau.
Làm xong những việc này, hệ thống còn cẩn thận niêm yết giá cả và số lượng tồn kho cho từng món hàng, quả thật chu đáo đến mức không thể chu đáo hơn. Đợi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, nó định quay sang tìm ký chủ thì phát hiện người vừa đứng đây thoắt cái đã biến mất tăm.
"Cũng không tồi…"
Tô Mạt hài lòng gật đầu. Môi trường ăn ở tử tế khiến cô ít nhiều cũng có thêm chút động lực để thực hiện nhiệm vụ sắp tới. Dù không thể sánh bằng ở nhà, nhưng nhìn chung cũng chẳng quá tệ, thấp nhất cũng được chấm bảy điểm.
"Ký chủ, tôi đã bày xong hàng rồi, cô có muốn nhập thêm chút hàng nữa không?"
Giọng nói của hệ thống xen lẫn tia hưng phấn. Tuy không gian cửa tiệm nhỏ, nhưng chỉ bày vỏn vẹn năm cuộn trục và mười lọ thuốc thì trông vẫn khá trống trải. Hơn nữa, mỗi lần Tô Mạt nhập hàng là nó đều nhận được tiền hoa hồng, thế nên lúc này nó tràn trề nhiệt huyết hối thúc ký chủ tiếp tục vung tiền.
Chỉ tiếc là ký chủ của nó làm việc xưa nay chẳng bao giờ theo lẽ thường.
"Nhập hàng? Sao phải nhập hàng."
Tô Mạt thong thả đi từ trên lầu xuống.
"Tiệm tạp hóa mỗi ngày chỉ được nhập hàng một lần thôi nha~ Ký chủ chắc chắn là không muốn tích trữ thêm chút hàng hóa sao?"
Tô Mạt lắc đầu, hùng hồn đáp lại.
"Một mống khách còn chẳng có, nhập hàng làm cái quái gì, đợi bán hết rồi tính."
Như cảm nhận được sự bất mãn cùng dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của hệ thống, Tô Mạt chậc lưỡi một tiếng.
"Hệ thống này, cậu phải nghĩ thế này, vật dĩ hy vi quý! Cậu đừng thấy trong tiệm chỉ có lèo tèo vài món, chẳng phải tất cả đều là đồ tốt hay sao?"
Hệ thống cảm thấy hình như có chỗ nào đó sai sai, nhưng lại chẳng biết phải phản bác thế nào. Dẫu sao đồ của hệ thống cũng là đồ của chính nó, đồ của mình thì sao nó có thể chê bai được?
Thế nên nó đành phải ừ hử đồng tình.
"Vậy là đúng rồi, tôi không nhập hàng là để khách bước vào thấy đồ của chúng ta quý hiếm cỡ nào, như vậy mới dễ bán. Chứ bày la liệt ra đấy thì người ta lại chẳng buồn mua nữa…"
Hệ thống chợt bừng tỉnh. Cõi lòng từ hoang mang lập tức chuyển sang giác ngộ.
"Ký chủ, cô thật lợi hại!"
Tô Mạt híp mắt cười mở cửa hàng ảo ra, nhanh tay chọn một đống đồ ăn vặt mình thích, sau đó… thanh toán! Chỉ trong chớp mắt, số vốn một trăm đồng tiền vàng ít ỏi ban đầu đã vơi đi quá nửa.
Hệ thống trơ mắt nhìn cô tiêu bay năm mươi đồng tiền vàng mà mặt không biến sắc, cõi lòng chợt đau như cắt. Phải biết rằng, với những thứ không thuộc danh mục hàng hóa kinh doanh thế này, nó sẽ chẳng xơ múi được đồng hoa hồng nào cả. Thử hỏi sao nó không xót xa cho được!
Nhưng ngay giây tiếp theo, dường như nhận được thông báo gì đó, tâm trạng của nó lập tức trở nên vô cùng kích động.
"Ký chủ! Mau chuẩn bị đi, vị khách đầu tiên sắp đến rồi!"
…
"Khụ khụ… Con Kiếm Hổ Thú này rốt cuộc sao lại phát điên vậy chứ?! A Hách? Cậu không sao chứ!"
Bên trong Rừng Thuần Thú, hai người thanh niên trẻ tuổi đang trong tình trạng cực kỳ chật vật. Một người trong số đó thậm chí còn bị thương nặng, máu tươi gần như nhuộm đỏ nửa thân áo, cả người trông chẳng khác nào vừa bò ra khỏi vũng máu.
"Khỉ thật! A Hách, cậu cố gắng chịu đựng một chút, tôi đưa cậu đi tìm trị liệu sư ngay đây…"
Á Cách cắn chặt răng. Cậu ta nén cơn đau từ những vết thương do dã thú để lại, gắng gượng đỡ người bạn bên cạnh đứng dậy.
Nào ngờ hành động này lại vô tình đụng trúng vết thương của đối phương, khiến A Hách đau đớn run rẩy cả người. Cậu ta vừa thở dốc vừa thều thào khuyên nhủ.
"Mặc kệ… tôi, cậu cứ… mau chạy đi… Lát nữa nó… đuổi tới nơi, cả hai đều không thoát được đâu…"
Á Cách và A Hách là võ giả cùng học chung một học viện, quan hệ vô cùng thân thiết. Hôm nay hai người vốn hẹn nhau đến Rừng Thuần Thú để tìm kiếm sủng thú cho riêng mình. Nào ngờ cái chốn xưa nay vốn dĩ chỉ toàn Huyễn thú này lại đột ngột xuất hiện một con Kiếm Xỉ Hổ!
Hai võ giả quèn như bọn họ ngay cả Linh thú cấp một còn chẳng đánh nổi, chứ đừng nói đến con Kiếm Xỉ Hổ đã đạt tới Linh thú cấp năm này.
Lúc con Kiếm Xỉ Hổ đó bất thình lình lao ra, chính A Hách đã đẩy cậu ta ra nên mới không bị thương. Nếu không, kẻ sống dở chết dở hiện tại đã là cậu ta rồi. Á Cách không phải là loại ăn cháo đá bát, tuyệt đối không làm ra chuyện vứt bỏ đồng bạn. Càng không thể vì giữ mạng mà bỏ mặc cả ân nhân cứu mạng của mình.
"Cậu im lặng đi, càng nói nhiều máu lại càng chảy ra đấy…"
Á Cách nghiến răng, dìu cậu bạn cất bước đi một quãng khá xa. Dọc theo con đường họ lết qua, máu tươi từ vết thương của A Hách cứ thế rỏ xuống đầm đìa.
"Hình như tôi thấy phía trước có một cửa tiệm! A Hách, cậu tỉnh táo lại đi… Chúng ta tới tìm chủ tiệm nhờ giúp đỡ…"
A Hách cười khổ, chỉ đinh ninh rằng Á Cách đang cố an ủi mình. Cái chốn Rừng Thuần Thú này mở cửa tiệm từ thuở nào vậy? Sao cậu ta lại chẳng hề hay biết?
Phải biết rằng dù nơi này không có dã thú cấp bậc quá cao, nhưng số lượng lại chẳng hề nhỏ. Mở cửa tiệm ở đây, chẳng lẽ ngày nào cũng muốn chịu cảnh bị dã thú quấy phá hay sao?
"Cậu đừng có…" an ủi tôi nữa…
Chưa dứt lời, A Hách chợt nhận ra dường như mình thực sự nhìn thấy một căn tiệm nhỏ. Chẳng lẽ cậu ta hoa mắt rồi?
Á Cách đương nhiên chẳng rảnh bận tâm xem lúc này A Hách đang nghĩ gì, cũng chẳng kịp suy xét nguyên do vì đâu lại lòi ra một cửa tiệm ở cái nơi khỉ ho cò gáy như Rừng Thuần Thú này.
Cậu ta chỉ thấy cánh cửa đang mở toang, bèn dứt khoát dìu bạn mình bước thẳng vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
